Vương Đại Lang là người tốt bụng. Hắn chào Tam Nương một tiếng rồi đích tự đưa Kiều Doanh và Thẩm Thanh Ngư ra khỏi thị trấn. Hai người vừa rời trấn không lâu thì trên quan đạo vừa hay gặp một thương đội đang đi về phía Vân Lĩnh Châu.
Kiều Doanh đưa tiền cho thương đội (đoàn buôn), nhờ họ cho nàng và Thẩm Thanh Ngư đi nhờ một đoạn. Chẳng qua chỉ thêm hai người mà thôi, thương nhân đã nhận tiền thì cũng vui vẻ đồng ý.
Dù đã vào cuối thu, nhưng nắng buổi chiều hôm nay vẫn gay gắt.
Thẩm Thanh Ngư ngồi trên chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa, lưng tựa vào những thùng gỗ xếp chồng phía sau, người thả lỏng, trông có phần lười nhác. Chợt hắn cảm thấy một bóng râm nhẹ nhàng phủ xuống, vừa hay che khuất ánh nắng đang thiêu đốt gương mặt hắn, lập tức mát mẻ hơn rất nhiều.
Ngay sau đó, giọng cô gái vang lên bên tai: “Ngươi đói chưa?”
Khóe môi Thẩm Thanh Ngư khẽ động.
“Đói rồi.”
Kiều Doanh ngồi nghiêng người bên cạnh hắn, mở một chiếc ô giấy dầu, vừa hay che nắng cho hắn, coi như cứu được làn da trắng mịn như ngọc kia khỏi bị phơi dưới nắng.
Nàng lấy lương khô đã chuẩn bị sẵn trong bọc ra, lấy một chiếc bánh chia đôi, đặt một nửa vào tay hắn.
Thẩm Thanh Ngư cũng không để tâm thứ trong tay mình là gì, chỉ cần ăn được thì hắn tự nhiên đưa lên miệng, cắn một miếng bánh. Tay còn lại lại vô thức sờ cây gậy dò đường đang cầm. Cảm giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay, dưới trời nắng trong veo lại càng thấy dễ chịu.
Kiều Doanh vừa ăn nửa chiếc bánh còn lại vừa liếc hắn một cái, rồi lại dịch chiếc ô về phía hắn thêm chút nữa, che kín hơn ánh nắng không biết điều.
Thiếu niên đã thay bộ áo xanh mới mua, vừa vặn tôn lên thân hình mảnh khảnh.
Trong bóng ô nghiêng xuống, mái tóc bạc bị gió thổi khẽ lay động. Dải lụa che mắt theo từng nhịp thở mà phập phồng, tựa như phủ lên hắn một lớp ánh sáng mờ ảo. Ngay cả những mảnh bóng nắng rơi trên vai cũng mang theo vẻ mơ hồ không giống người thường, cứ như người từ trên mây bước xuống.
Thế nhưng nửa chiếc bánh trong tay hắn lại khiến hắn có thêm vài phần hơi thở của cuộc sống trần gian.
Hắn nói: “Ngươi lại nhìn ta nữa rồi.”
Kiều Doanh không hề ngượng ngùng, thẳng thắn đáp: “Vậy mà cũng bị ngươi phát hiện.”
Thẩm Thanh Ngư khẽ cười.
“Vì ta đẹp sao?”
Kiều Doanh gật đầu: “Đúng vậy, vì ngươi đẹp.”
Hắn thấy nàng thật kỳ lạ.
Đêm qua vừa thoát khỏi miệng hùm, vậy mà hôm nay nàng đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, tính toán xong đường đi tiếp theo. Nếu không phải hắn biết đêm qua nàng vì chuyện giết người mà liên tục gặp ác mộng, thậm chí còn suýt khóc, có lẽ hắn thật sự sẽ cho rằng người phụ nữ yếu đuối bình thường này có một tâm tính mạnh mẽ đến mức không thể đoán được.
Người trong thương đội đi phía trước lên tiếng: “Cô nương, đến ngã rẽ rồi.”
Thẩm Thanh Ngư muốn đến Vân Lĩnh Châu, còn Kiều Doanh thì phải đi Ngọc Thành.
Bởi vì Vương Đại Lang từng nhìn thấy miếng ngọc bội nàng đeo, miếng ngọc trắng trong suốt, đường chạm khắc vô cùng tinh xảo. Theo lời Vương Đại Lang, chỉ có thợ ngọc ở một nơi tên là “Ngọc Thành” mới có thể làm ra miếng ngọc hoàn mỹ như vậy.
Nếu Kiều Doanh muốn biết mình từ đâu đến, nàng phải đến Ngọc Thành một chuyến.
Đến ngã rẽ này, nàng và Thẩm Thanh Ngư phải chia tay.
Trước khi đi, Kiều Doanh đặt chiếc ô giấy dầu trong tay mình vào tay hắn.
“Xem ra trời còn nóng một thời gian nữa. Da ngươi đẹp thế này, phơi nắng hỏng mất thì tiếc lắm. Chiếc ô này cho ngươi, dùng để che nắng đi.”
Thẩm Thanh Ngư nắm lấy cán ô, khẽ cười.
“Được.”
Kiều Doanh xuống xe, chân vừa chạm đất, nàng lại quay đầu nhìn thiếu niên áo xanh tóc bạc kia. Nhất thời nàng quên mất hắn không nhìn thấy, còn vui vẻ vẫy tay với hắn.
“Thẩm công tử, đi đường bình an, có duyên gặp lại.”
Thẩm Thanh Ngư gật đầu, nụ cười nơi khóe môi có phần khiến người ta không sao đoán được.
“Có duyên gặp lại.”
Thương đội đưa thiếu niên mảnh khảnh rời đi. Kiều Doanh đứng đó, trong lòng không khỏi có chút buồn bã. Dù sao Thẩm Thanh Ngư cũng là người tốt duy nhất nàng gặp được sau khi tỉnh lại mất trí nhớ, hai người còn từng cùng nhau thoát khỏi cửa chết.
Nhưng không bao lâu sau, nàng tự nhủ đó chỉ là tình cảm nảy sinh vì cùng nhau trải qua hoạn nạn, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần. Nàng nhìn con đường còn lại, lên tinh thần và bước đi.
Người đi Ngọc Thành không nhiều, muốn tìm người cho đi nhờ cũng không dễ dàng.
Kiều Doanh một mình đi dọc theo đường núi hồi lâu. Lúc cúi đầu xuống, nàng nhìn thấy một tấm bia chỉ đường đã gần như hỏng nát. Tấm bia rất cũ, chỉ còn thấp thoáng nhìn ra được hai chữ “Phượng Hoàng”.
Nhưng trên tấm bia ấy lại có mấy vết kiếm chém sâu, nét nào cũng đầy sức mạnh.
Kiều Doanh sực tỉnh, nhìn quanh bốn phía, lúc này mới kinh ngạc nhận ra mình đi theo đường rẽ một hồi, vậy mà lại quay về địa phận thị trấn Phượng Hoàng.
Nàng đang khó hiểu thì chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Kiều cô nương, sao ngươi lại quay về rồi?”
Kiều Doanh quay người nhìn, vậy mà lại là Tam Nương đang bế con. Bên cạnh nàng ấy là Vương Đại Lang đang vác bó củi. Hai vợ chồng cũng ngạc nhiên khi thấy Kiều Doanh ở đây.
Kiều Doanh nhìn vùng núi xung quanh.
“Ta cũng không biết sao nữa, đi một vòng rồi quay về địa phận thị trấn Phượng Hoàng.”
Vương Đại Lang nói: “Đường trong trấn chúng ta vốn quanh co phức tạp, chắc cô nương đi nhầm đường rồi vòng trở lại thôi.”
Tam Nương cười nói: “Đúng vậy. Trấn Phượng Hoàng của chúng ta trước kia vốn là một ngọn núi, nhà cửa cũng đều dựa theo đường núi mà dựng lên. Đừng nói người ngoài, đôi khi người trong trấn chỉ cần không để ý một chút cũng đi nhầm đường.”
Vương Đại Lang vốn là người tốt bụng, nhiệt tình nói: “Trời sắp tối rồi, quanh đây cũng không có nhà dân nào khác, một cô nương như ngươi đi đường ban đêm không an toàn. Hay là ngươi lại về nhà chúng ta nghỉ một đêm, sáng mai ta sẽ đưa ngươi ra khỏi trấn.”
Đứa trẻ trong lòng Tam Nương cũng vươn tay, miệng ê a, khuôn mặt nhỏ còn nở nụ cười, cứ như đang phụ họa lời cha mẹ.
Kiều Doanh do dự một lát rồi nói: “Ta nhớ trong thị trấn có khách điếm. Ta không tiện làm phiền hai người mãi, cứ đến khách điếm nghỉ một đêm là được.”
Vương Đại Lang cũng không ép nàng.
“Vậy Kiều cô nương cứ theo chúng ta về đi, đừng lại đi nhầm đường.”
Kiều Doanh gật đầu, đi theo phía sau hai vợ chồng.
Tam Nương quay đầu trò chuyện với nàng: “Công tử kia không phải huynh trưởng của cô nương đúng không?”
Kiều Doanh cũng không giấu nữa.
“Thẩm công tử là bằng hữu của ta. Ta nói là huynh muội vì sợ hai người nghĩ nhiều, xin lỗi.”
“Ra ngoài một mình cẩn thận một chút cũng tốt, chúng ta hiểu mà.” Tam Nương thuận miệng hỏi: “Vậy sao giờ Thẩm công tử kia không đi cùng cô nương nữa?”
“Hắn có nơi phải đi, ta cũng có nơi phải đi.”
“Ra là vậy.” Tam Nương cười, không hỏi thêm nữa mà quay sang trêu đứa bé trong lòng.
Kiều Doanh không nhanh không chậm đi theo sau hai vợ chồng. Khi trời đã hoàn toàn sụp tối, vầng trăng treo cao trên đầu, gió thổi qua làm bóng cây lay động, khóe mắt nàng chợt bắt được bóng người trên mặt đất.
Hai cái bóng vặn vẹo trong màn đêm, nhất thời không nhìn ra hình người.
Kiều Doanh căng thẳng, ngước mắt nhìn hai bóng lưng phía trước.
Móng tay Vương Đại Lang và Tam Nương trắng bệch, trên da thấp thoáng những mảng đen. Dưới ánh trăng, khuôn mặt hai người trắng đến mức đáng sợ.
Tiếng cười của đứa trẻ vang vọng trong màn đêm, vô cớ khiến khung cảnh càng thêm kỳ quái.
Bước chân Kiều Doanh càng lúc càng chậm.
“Chỗ chúng ta toàn núi non, đến tối có khi thú dữ lại xuống làm hại người. Trước kia còn có lần hổ nhân lúc chúng ta không ở nhà, suýt nữa tha con chúng ta đi ăn thịt.” Tam Nương vẫn còn sợ hãi khi nhắc đến chuyện ấy: “Kiều cô nương, chúng ta phải đi nhanh hơn thôi.”
Kiều Doanh gật đầu: “Được, ta biết rồi.”
Quả nhiên, bước chân Vương Đại Lang và Tam Nương càng lúc càng nhanh.
Nói là bọn họ nóng lòng về nhà, chi bằng nói bọn họ đang nóng lòng muốn làm chuyện gì đó.
Ban đầu Kiều Doanh vẫn nhanh chân theo sát hai người. Đợi đến khi Vương Đại Lang và Tam Nương không còn nghi ngờ gì, nàng lặng lẽ chậm bước lại.
Cuối cùng, nàng đột ngột quay người, xoay đầu rồi dứt khoát chạy ngược trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)