Hôn kỳ của thiếu gia nhà họ Triệu chỉ còn ba ngày nữa là tới, trên dưới trong phủ lại càng bận rộn hơn. Một người làm hai phần việc dường như vẫn còn chưa đủ, nhưng nhà họ Triệu trả công rất hậu hĩnh, bởi vậy những người làm thuê cũng không có gì để than thở.
Kiều Doanh là người làm tạm thời, tự nhiên cũng không được rảnh tay. Chỗ nào thiếu người, nàng liền phải chạy tới đó lấp vào chỗ trống. Nàng bận rộn chân không chạm đất, trái lại, Thẩm Thanh Ngư vẫn ngồi trên bậc thềm dưới bóng cây, lặng lẽ nghe tiếng gió, yên tĩnh như thể không có chuyện gì trên đời đáng để bận tâm.
Lúc Vương thẩm bê đồ đi ngang qua, lại không nhịn được ghé tai nói nhỏ với người bên cạnh: “Một nam nhân đang yên đang lành, tiếc là dáng vẻ lại kỳ quái, đôi mắt còn không nhìn thấy gì. Nghe nói là mắc bệnh. Kiều tiểu nương tử lo cho mình còn khó, giờ lại phải nuôi thêm một người tay không thể xách, vai không thể gánh, đúng là khổ quá mà. Theo ta thấy, nàng ấy nên nhân lúc mình còn trẻ còn đẹp, sớm tìm một nam nhân có tiền gả đi thì hơn.”
“Vương thẩm bê đồ chắc là mệt lắm rồi nhỉ.”
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Vương thẩm giật mình. Bà ta quay đầu lại, thấy Kiều Doanh đang cười tươi rói. Trên mặt bà ta nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Làm lụng cả nửa ngày rồi, ai mà không mệt chứ?”
“Thảo nào. Miệng Vương thẩm còn nhanh hơn tay nữa. Bê đồ thì mỏi lưng, nói xấu người khác thì hao đức, đến cuối cùng đừng để lưng còn chưa đứng thẳng, mà nết đã sụp trước rồi.”
Hai người dần đi xa, giọng nói cũng không còn nghe rõ nữa.
Thứ gì đó được bọc trong giấy bỗng bị nhét vào tay Thẩm Thanh Ngư. Mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi, theo thói quen, hắn cũng không hỏi xem là món gì, cứ thế đưa lên miệng cắn một miếng. Hóa ra là màn thầu vừa mới ra lò, vẫn còn mềm nóng.
Kiều Doanh nói: “Người ta nói ngươi, sao ngươi cũng không biết cãi lại?”
Thẩm Thanh Ngư khẽ cười: “Ta ăn nói vụng về, không biết cãi nhau.”
Đúng vậy, nhưng thủ đoạn giết người của hắn thì giỏi hơn nhiều.
Kiều Doanh cảm thấy nếu Vương thẩm còn nói thêm vài câu nữa, biết đâu Thẩm Thanh Ngư sẽ lập tức giết người ngay tại chỗ.
Nàng ngồi xổm trước mặt Thẩm Thanh Ngư, hai tay chống cằm, chăm chú nhìn hắn.
Thiếu niên áo xanh tóc trắng bị một dải lụa trắng che kín mắt. Hắn cứ thế lặng lẽ ngồi trong bóng râm, cúi đầu ăn uống, vẻ yên tĩnh ngoan ngoãn, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ hiền lành vô hại. Ai mà nghĩ được, hắn lại là kẻ chỉ cần dùng một cây gậy mù cũng có thể đánh người ta thành hai mảnh?
Thẩm Thanh Ngư hỏi: “Ta đẹp hơn trước rồi sao?”
Kiều Doanh nghẹn lời, đáp cho có lệ: “Ừ, không ngờ ngươi nhanh như vậy đã nhận ra mình đẹp hơn rồi.”
“Gần đây thời gian ngươi nhìn ta lâu hơn trước.”
Hắn cắn một miếng màn thầu, hai má hơi phồng lên, nhìn hắn càng có thêm vẻ lanh lợi đúng tuổi. Không biết là đang đắc ý hay chỉ đơn giản đã quen như vậy, hắn lại đeo lên gương mặt tươi cười thường ngày. Khóe môi cong lên, dịu dàng đẹp mắt.
Thẩm Thanh Ngư nói: “Ngươi thích gương mặt này của ta. Ta nghĩ, nếu ta không đẹp hơn trước, ngươi cũng sẽ không càng ngày càng thích nhìn ta như vậy.”
Vẻ mặt Kiều Doanh trở nên hết sức phức tạp.
Hắn đúng là càng ngày càng tự luyến.
Đều tại câu “Ngươi đẹp” nàng thuận miệng nói lúc trước.
Nàng vốn chỉ muốn quan sát xem đến khi nào hắn sẽ mất hứng với mình, như vậy nàng có thể đường ai nấy đi với hắn. Nhưng cứ theo tình hình hiện tại mà tiếp tục, e rằng nàng còn phải chờ thêm một thời gian nữa.
Có người gọi: “Kiều Doanh, tới làm việc!”
“Ta đi làm việc đây, ngươi cứ ngồi ở đây chờ ta về, đừng đi lung tung.”
Hắn chính là một thứ nguy hiểm được giấu kín. Lỡ hắn đi sang chỗ khác rồi có người va phải hắn, biết đâu chuyện vui của nhà họ Triệu lại biến thành chuyện tang tóc. Nhà họ Triệu đối xử với người làm rất rộng rãi, Kiều Doanh cũng không muốn xảy ra chuyện ở đây.
Hắn cười: “Được.”
Được hắn trả lời, Kiều Doanh lập tức chạy đi.
Hóa ra là đống quần áo và trang sức thiếu gia nhà họ Triệu mua cho cô dâu sắp cưới vừa được đưa tới. Mọi người đều không thể rời tay, nên mới để Kiều Doanh đi cùng một nha hoàn đến Phong Hoa Viện đưa quần áo mới cho cô dâu.
Nha hoàn tên A Viên, gương mặt tròn tròn, trông rất đáng yêu. Nàng ấy ôm một hộp trang sức, còn Kiều Doanh ôm một hộp quần áo.
A Viên cảm thán: “Công tử đối với Mục cô nương tốt thật đấy, cứ dăm ba hôm lại mua đủ thứ quà cho Mục cô nương. Chẳng hạn như đống trang sức lần này, tất cả đều là đồ mới của Thiên Kim Các. Còn quần áo may bằng Vân cẩm này nữa, món nào cũng đắt tiền cả.”
Kiều Doanh tiếp lời: “Ta cũng từng nghe nói, Triệu công tử và Mục cô nương vừa gặp đã phải lòng nhau, tình cảm của họ rất tốt.”
A Viên lại nhỏ giọng nói: “Chỉ tiếc Mục cô nương xuất thân không tốt.”
Bàn chuyện của chủ nhà không phải chuyện hay ho gì, lần này Kiều Doanh không nói thêm nữa.
Thật ra không chỉ một mình A Viên nghĩ như vậy. Từ trên xuống dưới nhà họ Triệu, ai cũng cho rằng con gái của một tiên sinh dạy học không xứng với công tử nhà họ Triệu. Chỉ là Triệu công tử đã quyết lấy cho bằng được, thậm chí còn nói đến cả chuyện cắt đứt quan hệ. Triệu lão gia và Triệu phu nhân thật sự không lay chuyển được hắn, lúc này mới đồng ý cuộc hôn nhân.
Trời bắt đầu rơi mưa nhỏ, tí tách từng hạt, rơi xuống mái hiên vang lên những tiếng leng keng.
Kiều Doanh đứng dưới hành lang, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, chợt nhớ tới Thẩm Thanh Ngư.
A Viên quay đầu lại: “Kiều Doanh, ngươi sao vậy?”
“Không có gì, chúng ta đi nhanh lên.”
Thẩm Thanh Ngư không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết tránh mưa. Kiều Doanh cảm thấy mình đúng là lo thừa, bèn bước nhanh hơn, đi theo sau A Viên vào Phong Hoa Viện.
Vừa bước qua cổng viện, nàng đã nghe thấy tiếng nói chuyện.
“Vân Thư, đây là Tiết Hạc Đình, chính là người bạn tốt ta từng kể với ngươi. Hạc Đình, đây là Vân Thư, là người ta từng nhắc tới trong thư, cũng chính là cô nương ta thích!”
Giọng vị công tử trẻ tuổi sang sảng, tràn đầy sức sống, lại còn vô tư cứ như hận không thể cho cả thiên hạ biết mình đã có cô nương trong lòng.
Triệu công tử, Triệu Tri Ý, chính là người cởi mở và vui vẻ như vậy, đến ngượng ngùng là gì hắn cũng không biết.
Khóe môi Mục Vân Thư nở một nụ cười nhẹ nhàng, nàng ngước mắt nhìn Tiết Hạc Đình, giọng nói dịu dàng nhưng không hề rụt rè: “Tiết công tử, ta đã nghe danh ngươi từ lâu. Tri Ý thường nói với ta rằng ngươi giỏi cả văn lẫn võ. Hôm nay được gặp mặt, thật là may mắn.”
Tiết Hạc Đình chắp tay đáp lễ: “Mục cô nương quá lời rồi. Trong thư, Tri Ý khen cô nương như minh châu mỹ ngọc, hôm nay gặp mặt quả nhiên thanh nhã khác thoát tục.”
Triệu Tri Ý cười nói: “Được rồi, được rồi, mấy lời tâng bốc ấy không cần nói nữa. Hạc Đình, tổ phụ tổ mẫu ta đâu? Chẳng lẽ ta sắp thành thân mà hai người cũng không chịu đến thành Phương Thốn một chuyến sao?”
Tiết Hạc Đình nói: “Ta cưỡi ngựa nhanh, sư phụ và sư nương đi xe ngựa, chắc khoảng hai ngày nữa là họ sẽ tới. Sư phụ đã nói rồi, nhất định sẽ đến dự hôn lễ của ngươi.”
Trong mắt Triệu Tri Ý hiện lên vẻ vui mừng: “Vậy thì tốt rồi.”
Đột nhiên, thanh kiếm bên hông Tiết Hạc Đình rung lên không yên. Hắn khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn những người có mặt.
Đúng lúc ấy, Kiều Doanh bước vào, vừa hay chạm phải ánh mắt dò xét của Tiết Hạc Đình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)