Manh Manh rúc vào trong chăn mỏng, máy lạnh bên cạnh kêu rắc rắc phả ra từng luồng khí lạnh. Kỳ Nặc yên lặng dựa vào đầu giường, nghịch đóa hoa hồng, không hiểu sao, mùi hương của đóa hoa này ngày càng nồng, không có chút dấu hiệu nào sắp tàn úa.
Trò chơi kỳ lạ, con người kỳ lạ, đến cả đóa hoa cũng kỳ lạ.
9 giờ tối, trời đã tối hẳn. Công viên giải trí ban ngày vui vẻ lạ thường, bây giờ lại yên tĩnh đến ma quái.
Từ Tĩnh Âm đứng trước cửa sổ, không chớp mắt nhìn mấy người bên ngoài.
Trương Nhị Cẩu ở phía sau đột nhiên lên tiếng: "Cô không sợ họ tìm được cách qua màn rồi rời khỏi đây luôn à?"
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Từ Tĩnh Âm đột nhiên nắm chặt, cô ấy đột ngột quay người lại: "Không thể nào, họ sẽ không bỏ rơi tôi đâu."
"Trong lòng cô đang có sự hoài nghi."
Từ Tĩnh Âm mím môi: "Cậu cũng ở đây, cậu không nghĩ đến chuyện đó sao?"
Trương Nhị Cẩu yếu ớt cong khóe miệng: "Không có thiết bị y tế, e là tôi không qua nổi đêm nay."
Sắc mặt Từ Tĩnh Âm thoáng chút hoảng loạn, sau đó, cô ấy lại bình tĩnh trở lại: "Kỳ Nặc đã nói, cô ấy cảm thấy sắp qua màn được rồi, cậu sẽ không chết đâu." Cô ấy dừng lại một chút, nhấn mạnh: "Nhất định sẽ không chết."
Có lẽ là đang nói với Trương Nhị Cẩu, cũng có lẽ là đang tự nói với chính mình.
Khi Từ Tĩnh Âm quay người nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa, đã không còn ai ở đó. Cô ấy nghĩ, có lẽ Kỳ Nặc sẽ bỏ rơi cô ấy, nhưng Trì Đường nhất định sẽ không. Chị ấy tốt như vậy, nhất định sẽ không.
Trương Ân Hòa cầm một chiếc đèn pin đi ở phía trước, phía sau anh ta lại lấp la lấp lánh.
Kỳ Nặc đưa cho Manh Manh một cây pháo hoa cầm tay, vừa đẹp vừa sáng lấp lánh, Manh Manh cũng khá thích.
Trì Đường tò mò hỏi: "Em lấy cái này ở đâu vậy?"
"Em lấy ở siêu thị nhỏ, chỉ tiếc là không có đồ chiếu sáng như đèn pin."
Manh Manh dẫn họ đi đến một nơi khá hẻo lánh, cô bé chỉ vào một ngôi nhà cấp bốn ở phía trước: "Ở trong văn phòng của giám đốc công viên ạ."
Đang định đi qua, Kỳ Nặc đột nhiên dừng bước: "Đợi đã, có người đến."
Bốn người nhanh chóng nấp sau một bức tường, một hai phút sau, một tên hề cầm bóng bay với bước chân nặng nề đi tới. Dưới ánh trăng, phía sau hắn ta là một hàng dài mấy chục cô bé, bước chân đều tăm tắp, tay phải đều cầm một quả bóng bay lơ lửng trong không khí.
"Những đứa trẻ đó bị thôi miên rồi à?"
Manh Manh đột nhiên cũng mất kiểm soát định đi qua, may mà Kỳ Nặc phát hiện, một tay nắm lấy cánh tay Manh Manh, một tay che mắt cô bé lại, sau đó cô bé mới yên tĩnh lại.
Kỳ Nặc nói: "Những đứa trẻ cầm bóng bay chắc đã bị tên hề kiểm soát."
Tên hề dẫn bọn trẻ đứng trước cửa phòng giám đốc không bao lâu thì cánh cửa mở ra, một người đàn ông bụng phệ, mặt cười toe toét bước ra.
Ông ta nhìn về phía những đứa trẻ sau lưng tên hề, mắt đầy ý cười: "Chậc chậc, đôi mắt thật đẹp, cậu làm tốt lắm, cứ thể hiện tốt vào nhé, còn ba năm nữa, tôi sẽ giới thiệu cậu cho họ."
Tên hề khẽ gật đầu: "Cảm ơn ông chủ."
Giám đốc công viên xua tay: "Được rồi, cậu về nghỉ ngơi đi."
Tên hề nhìn đám trẻ mấy lần rồi quay người rời đi.
Sau đó, giám đốc công viên dẫn đám trẻ vào phòng.
"Giám đốc công viên nhất định sẽ đi tìm chú của ông ta." Đôi mắt đen láy của Kỳ Nặc phản chiếu ánh sáng ngũ sắc lấp lánh, khóe miệng khẽ cong lên, mang lại cảm giác của một mỹ nhân bò cạp độc: "Là đối tác của gã, có "món hàng" tốt như vậy đến, sao giám đốc công viên lại không gọi đồng bọn đến cùng thưởng thức chứ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



