Không lâu sau, quả nhiên giám đốc công viên từ trong phòng đi ra, ông ta bước đi phơi phới như gió xuân, miệng còn ngân nga một bài hát.
"Manh Manh, em có biết lối đi bí mật ở đâu không?"
Manh Manh chỉ vào một vật trang trí hình con trâu vàng trên giá sách. Kỳ Nặc không do dự đưa tay xoay một vòng, không có phản ứng, lại xoay theo hướng ngược lại, giá sách lúc này mới từ từ xoay chuyển.
Ánh sáng ấm áp từ bên trong hắt ra, từng tràng tiếng khóc la từ bên trong truyền đến, khiến người nghe cũng phải run rẩy trong lòng. Manh Manh càng sợ hãi hơn, ôm chặt lấy chân Kỳ Nặc: "Chị ơi, em sợ quá."
Kỳ Nặc bế Manh Manh lên, đặt mũi hề đang đeo trên cổ vào tay cô bé, nhẹ giọng an ủi: "Đừng sợ, bọn chị sẽ bảo vệ em."
Trì Đường nhìn Trương Ân Hòa: "Theo sát sau lưng tôi, có chuyện gì thì không có ai trả nốt tiền cho tôi đâu đấy."
Trương Ân Hòa gượng gạo giật giật khóe miệng, nở một nụ cười có chút khó coi: "Cô đừng trù ẻo nữa."
Bước qua cánh cửa ngầm là một lối đi chỉ đủ cho hai người đi song song, trên tường cứ cách một quãng lại có một ngọn đèn vàng mờ ảo. Cùng lúc đó, tiếng khóc cũng ngày càng lớn và hỗn tạp, đủ loại âm thanh trộn lẫn vào nhau.
Xuống cầu thang, rẽ thêm một khúc quanh, một cảnh tượng chấn động hiện ra trước mắt.
Những cái lồng sắt dày đặc xếp chồng lên nhau, bên trong toàn là trẻ con. 1 cái lồng có thể chứa 6 đến 7 đứa trẻ. Phía trước là những đứa trẻ mới được đưa đến, hiện tại chúng vẫn bình thường. Những đứa còn lại đều giống hệt Hứa Vĩ, hốc mắt trống rỗng, còn trên phần da thịt lộ ra ngoài đầy rẫy những con mắt đang nhấp nháy.
Kỳ Nặc nhanh tay che mắt Manh Manh lại, ánh mắt cô bình thản lướt qua những đứa trẻ trong từng cái lồng.
Trì Đường nén lại cảm giác khó chịu, tiếp tục đi vào bên trong.
Trương Ân Hòa không kìm được mà mắng: "Trời đất, sao lại đối xử với lũ trẻ như vậy? Đứa lớn nhất chắc cũng chưa quá 10 tuổi nhỉ?"
Trì Đường cũng phụ họa: "Không biết kẻ biến thái nào thiết kế ra trò chơi này."
Kỳ Nặc cười lắc đầu: "Trò chơi mà, đương nhiên phải làm ra những thứ thực tế không có, cái này có giá trị thưởng thức đấy." Cô dừng một chút: "Nhưng lấy trẻ con ra làm chuyện này thì hơi thiếu nhân tính."
Trì Đường hơi ngạc nhiên: "Kỳ Nặc, em nói cái này có giá trị thưởng thức?" Đây không giống lời một người như cô có thể nói ra, rõ ràng Kỳ Nặc nên là một cô gái ngoan hiền mới đúng.
Kỳ Nặc nhẹ nhàng giải thích: "Ở một nơi quá lâu thì đều sẽ có những suy nghĩ kỳ quái thôi. Trong mơ của em còn có những thứ kinh tởm hơn thế này nhiều."
Trì Đường bảo: "Ác mộng à, đó là thứ mà ai cũng sẽ gặp thôi."
Kỳ Nặc chỉ cười, không nói gì thêm.
Đi tiếp vài phút nữa, một cánh cửa xuất hiện ở cuối đường. Kỳ Nặc đặt Manh Manh xuống và bắt đầu mở khóa.
Cửa vừa mở ra, một mùi hương thanh khiết thoang thoảng bay ra, lũ trẻ trong lồng phía sau càng gào thét dữ dội hơn.
Tiếng trẻ con vang lên: "Cho em một viên kẹo đi, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà."
Một đứa trẻ khác kêu: "Em muốn kẹo, em muốn kẹo, một viên thôi cũng được."
Trên giá hàng bày đầy những bình thủy tinh trong suốt, bên trong chứa những viên kẹo tròn bọc giấy màu sắc rực rỡ.
Manh Manh reo lên: "Kẹo, là kẹo!" Cô bé chạy tới, mở một bình thủy tinh, lấy viên kẹo bên trong ra rồi lột vỏ bỏ vào miệng. Tuy kẹo không ngon, chẳng có chút mùi vị nào nhưng lại khiến người ta thấy được những điều tốt đẹp nhất, cơ thể vô cùng thoải mái.
Manh Manh ôm bình thủy tinh chạy ra ngoài, cô bé chẳng hề sợ hãi những con quái vật đầy mắt trong lồng, cứ thế phân phát kẹo trong bình cho từng đứa một.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
