Manh Manh, người vẫn luôn im lặng, đột nhiên lên tiếng: "Chị định đi lấy kẹo của chú giám đốc công viên ạ?"
Nụ cười của Kỳ Nặc càng sâu hơn: "Em biết ở đâu không?"
Manh Manh chần chừ vài giây, rồi mới gật đầu nói: "Chị có thể cho em cái này được không ạ?"
Kỳ Nặc theo ánh mắt của Manh Manh cúi xuống, phát hiện đó là mũi hề dính vết máu. Cô tháo nó ra khỏi cổ mình, đeo vào cổ cho Manh Manh. Cô xoa đầu Manh Manh, cười một tiếng: "Được rồi, bây giờ có thể nói cho chị biết được chưa?"
Manh Manh cầm lấy mũi hề, ánh mắt quyến luyến dừng lại trên đó. Dường như cô bé nhớ ra điều gì đó, khóe miệng nhếch lên, một lúc sau, cô bé mới nói: "Tối nay em dẫn chị đi nhé."
"Ừm, cảm ơn Manh Manh."
Trì Đường lập tức nói: "Vậy chị đi cùng em, chị thấy không yên tâm." Cô ấy dừng lại một chút, rồi nói với Trương Ân Hòa: "Anh cũng đi cùng đi, rèn luyện một chút."
Tuy Trương Ân Hòa có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.
"À thì, tôi không đi đâu." Từ Tĩnh Âm chỉ vào Trương Nhị Cẩu đang sống dở chết dở: "Tôi ở lại chăm sóc cậu ta vậy."
Trì Đường biết Từ Tĩnh Âm sợ, nên không nói gì thêm.
Nghe câu này, Kỳ Nặc bật cười thành tiếng: "Tôi không giúp cậu đâu. Nếu có thêm một người nữa đuổi theo xe thì sẽ càng phiền phức hơn thôi."
Trương Nhị Cẩu mím đôi môi trắng bệch: "Dù sao đi nữa, vẫn phải cảm ơn cô."
Kỳ Nặc nhướng mày, quay người về phòng mình.
Kỳ Nặc bế Manh Manh lên, đặt cô bé lên giường rồi dặn dò: "Bây giờ em có muốn ngủ một lát không? Có thể tối nay chúng ta sẽ về rất muộn đó."
Manh Manh ngoan ngoãn gật đầu, cô bé nắm chặt mũi hề trong tay, nằm xuống giường, vừa nhắm mắt được hai giây lại đột nhiên mở ra, cô bé nghiêng đầu nhìn người đang ngồi trên chiếc giường còn lại: "Chị ơi, có người đã ngủ trên giường này rồi."
Đó là một câu khẳng định chắc nịch.
Ánh mắt của Kỳ Nặc rời khỏi đóa hoa hồng: "Tại sao em lại nói vậy?"
"Có một mùi hương rất quen thuộc." Manh Manh chỉ vào mũi mình, kiêu ngạo nói: "Khứu giác của em nhạy lắm, trên chăn này có mùi hương của mấy loại hoa trộn lẫn, em đã từng ngửi thấy mùi này rồi."
Manh Manh hẳn là một NPC quan trọng trong trò chơi này, chắc chắn đã gặp rất nhiều người chơi hoặc NPC khác. Nếu cô bé đã gặp cậu bé kia, vậy thì cậu bé đó cũng là NPC ở đây?
Nhưng Kỳ Nặc đã tận mắt nhìn thấy cậu bé đó biến mất tại chỗ, và đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện. Phản ứng này của cậu bé có vẻ giống như đang giận dỗi thì phải?
"Tối qua đúng là có một cậu bé ngủ ở đây, là bạn của em à?"
Manh Manh lắc đầu: "Là một anh trai rất tốt, kẹo anh ấy cho là ngon nhất, ngọt lắm ạ."
"Vậy em còn nhớ anh ấy lớn chừng nào không?"
Manh Manh đứng dậy trên giường, nhón chân giơ tay lên thật cao: "Em không biết, nhưng anh ấy cao đến thế này này!"
Kỳ Nặc chớp mắt, ồ, vậy chắc là một người khác.
Trên người cậu bé kia có mùi hương hoa lan thanh nhã và một chút hương hoa hồng, rất phổ biến.
Manh Manh ngồi trên giường, không còn buồn ngủ nữa: "Em còn nhớ, anh trai ấy nói với em rằng, anh ấy có một cô gái mình yêu, chị ấy rất thích ăn kẹo vị trái cây, nên anh ấy sẽ mang rất rất nhiều kẹo cho chị ấy ăn."
Kỳ Nặc cười cười: "Chắc họ yêu nhau rất nhiều."
"Vâng, anh trai và người anh ấy thích nhất định có thể ở bên nhau mãi mãi."
Kỳ Nặc đưa tay xoa đầu Manh Manh, nhẹ giọng dỗ dành: "Mau ngủ đi nào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)