Nhân viên công tác lại xuất hiện, vẫn với khuôn mặt tươi cười: "Các bạn làm tốt lắm, rất nhiều du khách sau khi xem màn trình diễn của các bạn đã tranh nhau chơi hạng mục mới của chúng tôi đấy. Coi như phần thưởng cho các bạn, thời gian sau đó, các bạn có thể nghỉ ngơi cho khỏe."
Từ Tĩnh Âm thở hắt ra một hơi, cuối cùng cũng không cần phải nơm nớp lo sợ hoàn thành nhiệm vụ nữa rồi.
Cả nhóm nhất trí quay về chỗ ở của mình, nhưng trước đó, họ tập trung tại phòng của Trì Đường để đưa ra manh mối của mình.
Trương Ân Hòa nói: "Vốn dĩ sau khi tôi và Từ Tĩnh Âm dọn dẹp xong nhà vệ sinh, lúc đó mới hơn 7 giờ 40, đang định đến nhà ăn tập trung thì cả hai chúng tôi đều nhận được nhiệm vụ của hệ thống. Nó yêu cầu chúng tôi tìm hiểu xem ai đang liên lạc với tên hề. Tôi đang nghĩ xem tên hề ở đâu thì Từ Tĩnh Âm nhìn thấy một người mặc trang phục hề đi ra từ khu vực vòng quay ngựa gỗ."
"Sau đó chúng tôi đi theo sau tên hề, hắn ta đi một đoạn đường rất dài, dừng lại ở một nơi vô cùng hẻo lánh."
Từ Tĩnh Âm kịp thời bổ sung: "Là một phòng chứa đồ, bên trong có rất nhiều đồ chơi nhỏ."
Trương Ân Hòa gật đầu, tiếp tục nói: "Sau đó, một người đàn ông lịch sự nho nhã bước ra từ phòng chứa đồ, ông ta trông khoảng hơn 40 tuổi, đeo kính, cười tủm tỉm, cho người ta một cảm giác, một cảm giác..."
"Một cảm giác hiền lành, thân thiện." Từ Tĩnh Âm có chút mất kiên nhẫn, cô ấy chán ghét nói: "Anh nói vào trọng điểm được không?"
"Vậy cô nói đi?"
Từ Tĩnh Âm lập tức nói.
Từ Tĩnh Âm: "Vì vậy chúng tôi đều nghĩ người đàn ông đó chính là giám đốc công viên, sau đó thì nhận được phần thưởng của hệ thống."
Trì Đường có chút tò mò: "Phần thưởng gì vậy?"
Từ Tĩnh Âm có vẻ không muốn nói, nhưng Trương Ân Hòa và Trì Đường là một phe, anh ta nói thẳng ra: "Một lần miễn nhiễm sát thương từ NPC."
Trì Đường cười cười, khen ngợi: "Không tồi nha, lần sau chơi game chắc không cần tôi nữa rồi nhỉ?"
"Không được." Trương Ân Hòa không cần suy nghĩ, nói: "Vận may của tôi không tốt như cô đâu."
"Vậy là tên hề nghe lời giám đốc công viên, còn giám đốc công viên thì nghe lời chú của ông ta?"
Từ Tĩnh Âm lắc đầu: "Không, hai người họ giống như đối tác, có phân công công việc."
Kỳ Nặc đột nhiên lên tiếng: "Quả bóng bay trong lời họ nói chắc chắn không phải quả bóng bay bình thường. Em nghĩ, đó hẳn là những đứa trẻ. Giám đốc công viên chỉ cần tròng mắt của bọn trẻ, còn gã đầu bếp thì xử lý phần thân thể."
Nhìn Kỳ Nặc thản nhiên nói ra những lời như vậy, Từ Tĩnh Âm cảm thấy rợn người. Đôi khi cô ấy không dám nhìn vào mắt Kỳ Nặc, luôn cảm thấy cô có thể nhìn thấu tâm can của người khác. Mặc dù cô luôn cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, mang lại cảm giác như một đóa hoa anh túc, trông thì đẹp, nhưng thực chất lại có thể lấy mạng người.
Kỳ Nặc suy nghĩ một lát, hỏi: "Tối nay mọi người có ra ngoài không?"
Từ Tĩnh Âm nín thở: "Bị điên à, ra ngoài làm gì, NPC đã nói buổi tối không được ra ngoài mà?"
"Không." Mắt Kỳ Nặc cong lên, cười nói: "Cô ta nói là sau khi chuông đồng hồ điểm 12 giờ đêm vang lên, trước đó vẫn có thể ra ngoài. Tôi nghĩ, chúng ta sắp qua màn được rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


