Sau câu nói kia, tôi vốn tưởng Tống Hoài Sâm sẽ có chút phản ứng.
Ít nhất anh cũng nên đỏ mặt, cau mày hoặc đuổi tôi ra khỏi phòng.
Nhưng tôi đã đánh giá quá cao sức tưởng tượng của mình.
Người đàn ông trước mặt chỉ bình thản lần tiếp chuỗi Phật châu, sau đó cầm chén trà lên uống một ngụm.
“Thẩm tiểu thư nói đùa rồi.”
Tôi nhìn anh.
Tôi không tin.
Nhưng tôi cũng không định nóng vội.
Dù sao hôm nay tôi đã đến Tống gia, mục tiêu quan trọng nhất là hoàn thành nhiệm vụ của Tống phu nhân.
Còn chuyện khiến Tống Hoài Sâm hoàn tục, tôi có cả một khoảng thời gian dài để từ từ tính toán.
Tôi vừa định xuống lầu thì Tống phu nhân đã sai người gọi tôi đến phòng ăn.
Bữa trưa của Tống gia vô cùng phong phú.
Trên bàn có cá hấp, sườn om, gà hầm, tôm tươi, canh nấm cùng rất nhiều món ăn tinh xảo.
Tôi nhìn một bàn đầy thức ăn, lập tức quên mất chuyện mình vừa bị Tống Hoài Sâm làm cho mất hứng.
Tôi ngồi xuống.
Tống phu nhân liên tục gắp thức ăn cho tôi.
“Chiêu Ninh, con ăn nhiều một chút.”
“Cảm ơn dì Tống.”
“Con thích món này không?”
“Thích ạ.”
“Vậy dì bảo nhà bếp ngày mai làm tiếp.”
Tôi ăn đến mức hai mắt sáng lên.
Tống gia đúng là Tống gia.
Ngay cả đầu bếp cũng có tay nghề hơn người.
Tôi vốn định ăn một chút rồi lên phòng nghỉ ngơi, cuối cùng lại bất tri bất giác ăn hết hai bát cơm.
Sau đó tôi uống thêm một bát canh.
Đến khi đặt đũa xuống, tôi mới nhận ra mình đã no đến mức không muốn cử động.
Tống phu nhân nhìn tôi cười đến mức hai mắt cong lên.
“Con ăn được như vậy là tốt.”
Tôi xoa bụng.
“Dì Tống, đồ ăn nhà dì ngon quá.”
“Con thích là được.”
Tống phu nhân nhìn tôi càng lúc càng vui vẻ.
Tôi không hiểu tại sao bà lại vui đến vậy.
Tôi chỉ biết mình đã ăn rất ngon.
Sau bữa trưa, Tống phu nhân trực tiếp bảo người chuẩn bị phòng cho tôi nghỉ lại.
Tôi cũng không khách sáo.
Dù sao hôm nay tôi đến đây là để hoàn thành nhiệm vụ, không phải đến đây để chịu khổ.
Tôi đi theo người hầu lên phòng khách.
Căn phòng rộng rãi, giường lớn mềm mại, bên cạnh còn có một ban công nhìn xuống khu vườn phía sau Tống gia.
Tôi nằm xuống giường, kéo chăn lên rồi thoải mái thở dài.
Quả nhiên có tiền vẫn tốt nhất.
Tôi còn nhớ đến nhiệm vụ của mình.
Nhưng chỉ nhớ được khoảng ba phút.
Sau đó tôi ngủ quên.
Cùng lúc ấy, ở một gian phòng cách đó không xa.
Tống Hoài Sâm ngồi trước bàn Phật.
Trước mặt anh là tượng Phật trang nghiêm, hương trầm chậm rãi bay lên.
Anh đưa tay lần chuỗi Phật châu.
Một hạt.
Hai hạt.
Ba hạt.
Nhưng hôm nay anh đọc kinh mãi vẫn không thể tập trung.
Trong đầu anh cứ xuất hiện khuôn mặt của Thẩm Chiêu Ninh.
Đặc biệt là câu nói ban sáng.
“Anh đẹp trai như vậy mà đi làm hòa thượng thì thật đáng tiếc.”
Ngón tay anh khựng lại.
Tống Hoài Sâm nhắm mắt.
Cố gắng gạt câu nói kia ra khỏi đầu.
Nhưng càng muốn quên, giọng nói của cô lại càng rõ ràng.
Anh mở mắt.
Nhìn chiếc mõ trước mặt.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh cảm thấy tiếng mõ hôm nay đặc biệt ồn.
Anh đứng dậy, đi ra khỏi phòng thờ.
Vừa bước xuống tầng, anh đã nhìn thấy người giúp việc đang dọn bàn ăn.
Tống Hoài Sâm dừng lại.
“Thẩm tiểu thư đâu?”
Người giúp việc hơi ngẩn ra.
“Thẩm tiểu thư đang nghỉ trong phòng dành cho khách.”
“Cô ấy đã ăn tối chưa?”
“Cô ấy vừa ăn trưa xong.”
Tống Hoài Sâm im lặng.
Anh vốn chỉ thuận miệng hỏi.
Nhưng không hiểu tại sao, nghe thấy câu trả lời ấy, trong lòng anh lại càng thêm khó chịu.
Anh quay người định trở về phòng.
Đi được vài bước, anh lại dừng lại.
“Cô ấy có hỏi về tôi không?”
Người giúp việc ngơ ngác.
“Không ạ.”
Tống Hoài Sâm không nói gì nữa.
Anh quay về phòng.
Nhưng chưa được bao lâu, anh lại bước ra.
Lần này, người giúp việc nhìn anh với ánh mắt đầy khó hiểu.
“Thiếu gia, ngài cần gì sao?”
Tống Hoài Sâm bình tĩnh đáp:
“Không có gì.”
Cô thật sự đang ngủ.
Không tìm anh.
Không hỏi anh.
Cũng không hề có ý định tiếp tục trêu chọc anh.
Tống Hoài Sâm đứng đó một lúc lâu.
Trong lòng anh bỗng xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ.
Ban sáng cô còn đứng trước mặt anh nói những lời khiến người ta khó lòng bình tĩnh.
Vậy mà chỉ sau một bữa cơm, cô đã hoàn toàn quên mất anh.
Người vốn luôn thanh tâm quả dục như anh lại bắt đầu cảm thấy không thoải mái.
Anh trở về phòng thờ.
Ngồi xuống trước tượng Phật.
Một lần nữa cầm chuỗi Phật châu lên.
Nhưng lần này, anh không thể tiếp tục niệm kinh.
Một lúc sau, anh thấp giọng tự hỏi.
“Thẩm Chiêu Ninh…”
“Cô ấy rốt cuộc đến đây để làm gì?”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió thổi qua cửa sổ.
Tống Hoài Sâm nhìn chuỗi Phật châu trong tay.
Lần đầu tiên anh cảm thấy năm chữ thanh tâm quả dục mà người khác thường dùng để hình dung mình…
Hình như không còn chính xác nữa.
Còn người gây ra tất cả chuyện này thì đang ngủ rất ngon.
Tôi nằm trên chiếc giường mềm mại, ôm gối, hoàn toàn không biết rằng vị Phật tử nổi tiếng bình tĩnh của Tống gia đang vì tôi mà mất ngủ.
Tôi chỉ biết một chuyện.
Bữa cơm trưa hôm nay thật sự rất ngon.
Nếu ngày mai Tống gia vẫn cho tôi ăn ngon như vậy, tôi có thể ở thêm vài ngày cũng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
