Sáng hôm sau, cha tôi còn chưa kịp gọi điện thúc giục, tôi đã tự mình chuẩn bị xong xuôi.
Nếu là chuyện khác, tôi có thể lề mề.
Nhưng chuyện này liên quan đến năm vạn tệ, tôi tuyệt đối không thể chậm trễ.
Tôi mở tủ quần áo, lựa đi lựa lại gần nửa tiếng, cuối cùng lấy ra một bộ sườn xám màu đỏ rượu.
Đường may ôm lấy vòng eo, tà váy xẻ vừa đủ, từng đường nét trên người đều được tôn lên vừa vặn nhưng không quá phô trương.
Tôi đứng trước gương, tự ngắm mình một lúc rồi hài lòng gật đầu.
Muốn khuyên một người đàn ông hoàn tục thì trước tiên phải cho anh ta biết thế giới phàm tục này đẹp đến mức nào.
Tôi xách túi xuống lầu.
Cha tôi vừa mới ngồi vào bàn ăn, nhìn thấy tôi thì lập tức cau mày.
“Chiêu Ninh, sáng sớm con ăn mặc như vậy định đi đâu?”
Tôi cầm một miếng bánh ngọt lên, vừa ăn vừa bình thản trả lời.
“Con đi cứu một người.”
Cha tôi ngẩn ra.
“Cứu ai?”
“Tống Hoài Sâm.”
Tôi nói xong liền đứng dậy.
“Cha cứ ăn sáng đi, con đi trước.”
Cha tôi nhìn theo bóng lưng tôi, vẻ mặt rõ ràng có chút bất an.
Tôi lái chiếc xe thể thao màu trắng ra khỏi Thẩm gia, trực tiếp đi về phía Tây Sơn.
Trên đường đi, tôi còn đặc biệt ghé qua một cửa hàng hoa, mua một bó hoa mẫu đơn đỏ.
Dù sao lần đầu gặp mặt cũng phải có chút thành ý.
Tôi muốn xem thử vị Phật tử nổi tiếng thanh tâm quả dục kia có thể bình tĩnh được đến mức nào.
Xe dừng trước cổng Tống gia.
Quản gia vừa nhìn thấy tôi đã lập tức tiến lên.
“Thẩm tiểu thư, phu nhân đang chờ cô.”
Tôi hơi bất ngờ.
Tôi còn tưởng mình phải đứng ngoài cửa chờ thông báo.
Không ngờ Tống phu nhân lại nhiệt tình hơn tôi tưởng.
Tôi vừa bước vào đại sảnh đã nhìn thấy một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám màu xanh ngọc đi xuống cầu thang.
Bà vừa nhìn thấy tôi thì lập tức nở nụ cười.
“Chiêu Ninh, cuối cùng con cũng đến rồi.”
Tôi ngoan ngoãn chào hỏi.
“Dì Tống.”
Tống phu nhân nắm lấy tay tôi, ánh mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, càng nhìn càng hài lòng.
“Đẹp, thật sự quá đẹp.”
Tôi cười.
“Dì quá khen rồi.”
“Không phải dì khen đâu, dì đã nghe người ta nói về con từ lâu rồi.”
Tống phu nhân kéo tôi ngồi xuống ghế sofa.
“Nhà họ Tống chúng ta có một đứa con trai từ nhỏ đã không hiểu chuyện tình cảm, dì thật sự đau đầu nhiều năm rồi.”
Tôi lập tức hiểu ý.
Xem ra Tống phu nhân rất sốt ruột.
Tôi còn chưa kịp nói gì, bà đã tháo một chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay xuống.
“Chiếc vòng này là quà mẹ chồng tặng dì năm đó, hôm nay dì tặng lại cho con.”
Tôi giật mình.
“Dì Tống, món quà này quý quá rồi.”
“Con cứ nhận đi.”
Bà trực tiếp đeo chiếc vòng lên cổ tay tôi.
“Chỉ cần con chịu giúp dì, sau này con muốn thứ gì trong Tống gia, dì đều có thể cho con.”
Tôi nhìn chiếc vòng ngọc trong suốt trên cổ tay.
Sau đó lại nhìn vẻ mặt chờ mong của Tống phu nhân.
Tôi đột nhiên cảm thấy nhiệm vụ này hình như còn lời hơn mình tưởng.
Năm vạn tệ chỉ là tiền công.
Chiếc vòng này mới là phí ký hợp đồng.
Tôi lập tức nở nụ cười.
“Dì yên tâm, con nhất định sẽ cố gắng.”
Tống phu nhân vui đến mức lập tức gọi quản gia.
“Đưa Chiêu Ninh lên thư phòng của Hoài Sâm.”
Tôi đứng dậy.
“Anh ấy đang ở đó sao?”
“Đúng vậy.”
Tống phu nhân hạ giọng.
“Thằng bé sáng nào cũng ở trong đó đọc kinh, lần nào dì gọi nó xuống ăn sáng nó cũng nói không đói.”
Tôi nghe vậy thì càng tò mò.
Một người đàn ông sống đến mức này mà vẫn chưa bị gia đình kéo đến bệnh viện kiểm tra tâm lý, quả thật cũng rất có bản lĩnh.
Tôi theo quản gia lên tầng hai.
Cánh cửa gỗ lớn chậm rãi mở ra.
Một gian phòng rộng lớn hiện ra trước mắt tôi.
Ánh sáng trong phòng rất dịu, bên cửa sổ đặt một giá sách cao đến tận trần, trên bàn còn có một lư hương đang tỏa ra mùi trầm nhàn nhạt.
Không có rượu.
Không có những món đồ xa xỉ.
Cũng không có bất kỳ vật dụng dư thừa nào.
Mọi thứ đều sạch sẽ và yên tĩnh đến mức khiến người ta vô thức hạ thấp giọng.
Sau đó tôi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi giữa căn phòng.
Anh mặc một bộ áo trường sam màu đen tuyền, cổ áo kín đến tận cổ, kiểu dáng cứng nhắc đến mức gần như không có chút dấu vết của thời trang hiện đại.
Một tay anh lần từng hạt Phật châu.
Tay còn lại thỉnh thoảng gõ nhẹ lên chiếc mõ đặt bên cạnh.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Âm thanh trầm thấp vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Người đàn ông ngồi thẳng lưng, thần sắc bình thản, hàng mi hơi rũ xuống, khuôn mặt lạnh nhạt đến mức giống như đã thật sự tách khỏi thế giới phàm tục.
Trên sống mũi anh còn có một chiếc kính gọng bạc.
Tôi đứng ở cửa nhìn anh vài giây.
Trong đầu lập tức xuất hiện một câu hỏi.
Văn nhã?
Hay bại hoại?
Phải thử mới biết được.
Tống Hoài Sâm dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi.
Động tác lần Phật châu dừng lại.
Anh ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Đôi mắt anh rất sâu, nhưng bên trong không có chút dao động nào.
Tôi vốn tưởng người đàn ông như vậy sẽ có gương mặt già dặn và nghiêm túc.
Không ngờ anh lại đẹp đến mức khiến tôi nhất thời quên mất mình đang đến đây làm gì.
Đường nét khuôn mặt sắc sảo, sống mũi cao, đôi môi mỏng, chiếc kính gọng bạc khiến vẻ lạnh lùng càng thêm rõ rệt.
Tôi nhìn anh thêm vài giây.
Trong lòng chỉ có một kết luận.
Mẹ Tống không hề lừa tôi.
Giọng anh rất trầm, cũng rất bình tĩnh.
Tôi bước vào phòng, tiện tay đóng cửa lại.
“Thẩm Chiêu Ninh.”
Anh hơi gật đầu.
“Thẩm tiểu thư.”
Tôi đi đến trước mặt anh.
“Anh biết tôi?”
“Biết.”
“Biết tôi đến đây làm gì không?”
Anh nhìn tôi qua tròng kính, sắc mặt vẫn không thay đổi.
“Không biết.”
Tôi bật cười.
Tôi kéo ghế đối diện ngồi xuống, chống cằm nhìn anh.
“Vậy để tôi nói cho anh biết.”
Tôi cố ý kéo dài giọng.
“Tôi đến đây để cứu anh.”
Ngón tay đang lần Phật châu của Tống Hoài Sâm dừng lại trong chốc lát.
Anh nhìn tôi.
“Cứu tôi?”
“Đúng.”
Tôi gật đầu rất nghiêm túc.
“Nghe nói anh muốn xuống tóc quy y?”
“Ừ.”
“Không muốn cưới vợ?”
“Không muốn.”
“Không muốn yêu đương?”
“Không muốn.”
Tôi nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh.
Trong lòng càng thêm hứng thú.
Tôi đứng dậy, chậm rãi đi vòng ra phía sau ghế của anh.
Tống Hoài Sâm không quay đầu.
Tôi cúi xuống, cố tình ghé sát bên tai anh.
“Nhưng tôi thấy anh đẹp trai như vậy mà đi làm hòa thượng thì thật đáng tiếc.”
Lần đầu tiên, bàn tay anh siết nhẹ chuỗi Phật châu.
Tôi nhìn thấy động tác đó.
Khóe môi lập tức cong lên.
Có phản ứng.
Tôi biết ngay mà.
Cái mắt kính của anh ta là văn nhã hay bại hoại phải thử mới biết được .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
