Tối hôm đó, tôi đang ngồi trong một quán bar nổi tiếng nhất khu trung tâm thành phố.
Ánh đèn màu xanh tím liên tục quét qua đại sảnh, tiếng nhạc điện tử dồn dập vang lên, từng nhóm cậu ấm cô chiêu ngồi quanh những chiếc bàn sang trọng, vừa uống rượu vừa trò chuyện về những chuyện chẳng mấy đứng đắn.
Tôi ngồi một mình ở quầy bar, trên người là chiếc váy đỏ ôm sát, mái tóc dài tùy ý xõa xuống vai, trong tay còn đang lắc nhẹ ly rượu vang.
Tôi tên là Thẩm Chiêu Ninh, đại tiểu thư duy nhất của Thẩm gia.
Ở thành phố Bắc Kinh này, nếu hỏi người khác về tôi, có lẽ họ sẽ nhớ đến hai chuyện.
Thứ nhất, tôi có một gương mặt đủ khiến người ta không thể rời mắt.
Thứ hai, tôi có một sở thích khiến cha tôi đau đầu nhất, đó chính là đặc biệt thích những người đàn ông có ngoại hình đẹp.
Tôi không thích tiền.
Không đúng.
Tôi rất thích tiền.
Nhưng nếu một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa có dáng người đẹp, lại biết nói chuyện dễ nghe thì tôi vẫn sẵn lòng dành cho anh ta thêm một chút thời gian.
Đúng lúc tôi đang chống cằm nhìn một mỹ nam ngồi bên cạnh, người phục vụ vừa đặt trước mặt tôi một ly cocktail mới.
Tôi đẩy ly rượu về phía anh ta, nở nụ cười mà tôi tự cho là quyến rũ nhất.
“Anh đẹp trai, anh có bạn gái chưa?”
Người đàn ông kia khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, đường nét khuôn mặt rất đẹp, ánh mắt cũng mang theo vài phần phong lưu.
Anh ta nhìn tôi vài giây rồi mới cười.
“Hiện tại tôi vẫn chưa có bạn gái.”
Tôi lập tức thấy hứng thú.
Tôi chống khuỷu tay lên quầy bar, nghiêng người đến gần anh ta hơn.
“Vậy anh có muốn có bạn gái không?”
Người đàn ông bật cười, ánh mắt nhìn tôi càng thêm thú vị.
“Thẩm tiểu thư đang muốn theo đuổi tôi sao?”
Tôi hơi ngẩn người.
Không ngờ anh ta lại nhận ra tôi.
Tôi cũng chẳng có ý định phủ nhận, ngược lại còn thản nhiên gật đầu.
“Nếu anh đẹp trai như thế này thì tôi theo đuổi anh cũng không có gì mất mặt.”
Anh ta bật cười thành tiếng.
“Thẩm tiểu thư quả nhiên giống lời đồn.”
Tôi nhướng mày.
“Lời đồn nói tôi thế nào?”
“Nghe nói đại tiểu thư Thẩm gia nhìn thấy người đẹp thì sẽ không bao giờ bỏ qua.”
Tôi cầm ly rượu lên, chậm rãi nhấp một ngụm rồi mỉm cười.
“Lời đồn này nói rất đúng.”
Người đàn ông nhìn tôi, rõ ràng đã bị tôi làm cho bật cười.
Tôi còn định tiếp tục trêu chọc anh ta thì cửa chính của quán bar đột nhiên bị đẩy ra.
Một nhóm người mặc vest đen bước vào.
Người đi đầu là một người đàn ông trung niên mặc âu phục màu đen, khuôn mặt nghiêm nghị, phía sau còn có hai người trợ lý đi theo.
Tôi chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra ông ấy.
Nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất.
Cha tôi.
Thẩm Chính Đình.
Người đứng đầu Thẩm thị, đồng thời cũng là người duy nhất trên đời có thể khiến đại tiểu thư Thẩm gia đang vui vẻ lập tức muốn tìm đường bỏ chạy.
Tôi đặt ly rượu xuống.
Trong đầu chỉ còn lại một chữ.
Chạy.
Tôi vừa định đứng dậy thì giọng nói lạnh lùng của cha tôi đã vang lên phía sau.
“Thẩm Chiêu Ninh.”
Cả người tôi lập tức cứng đờ.
Tôi chậm rãi quay đầu lại, cố nặn ra một nụ cười vô tội.
“Cha, sao cha lại đến đây?”
Cha tôi nhìn tôi, sau đó nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh tôi, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên ly rượu trong tay tôi.
Sắc mặt ông càng lúc càng khó coi.
“Con nghĩ sao?”
Tôi im lặng vài giây rồi thành thật trả lời.
“Con nghĩ cha đến đây để đón con về nhà.”
Cha tôi lạnh lùng nhìn tôi.
“Con cũng biết mình cần phải về nhà sao?”
Tôi quay sang nhìn anh ta.
“Anh còn cười sao?”
Anh ta nhún vai.
“Tôi chỉ không ngờ Thẩm đại tiểu thư lại sợ cha mình như vậy.”
Tôi còn chưa kịp trả lời, cha tôi đã lạnh lùng nói.
“Con còn không mau đi?”
Tôi lập tức im miệng.
Dù sao người có thể cắt thẻ của tôi cũng là cha tôi.
Tôi có thể không sợ ông ấy sao?
Tôi ngoan ngoãn đi theo cha ra khỏi quán bar, nhưng trước khi bước lên xe, tôi vẫn không nhịn được quay đầu nhìn mỹ nam vừa rồi.
“Anh đẹp trai, lần sau gặp lại tôi sẽ mời anh ăn cơm.”
Cha tôi lập tức quay đầu nhìn tôi.
Tôi giả vờ như chưa từng nói gì.
Sau khi lên xe, tôi ngồi ở hàng ghế sau, khoanh tay trước ngực rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe chạy được một đoạn, tôi mới lên tiếng hỏi.
“Cha, rốt cuộc cha đến quán bar bắt con về làm gì?”
Cha tôi ngồi ở ghế trước, vẻ mặt bình tĩnh đến mức khiến tôi có dự cảm chẳng lành.
“Ngày mai con đến Tống gia.”
Tôi lập tức quay đầu lại.
“Tống gia nào?”
“Nhà họ Tống ở Tây Sơn.”
Tôi càng thêm khó hiểu.
“Con đến đó làm gì?”
Cha tôi im lặng một lát rồi mới nói.
“Mẹ của Tống Hoài Sâm muốn gặp con.”
Tôi ngẩn người.
“Tống Hoài Sâm?”
Cái tên này tôi đương nhiên đã từng nghe qua.
Tống Hoài Sâm là trưởng tử Tống gia, cũng là người thừa kế được Tống lão gia tử coi trọng nhất.
Nhưng điều khiến anh nổi tiếng trong giới hào môn không phải thân phận của anh.
Mà là việc từ nhỏ anh đã có duyên với cửa Phật, nhiều năm ăn chay niệm Phật, không uống rượu, không hút thuốc, không đến những nơi náo nhiệt, càng không có bất kỳ tin đồn tình ái nào.
Nghe nói vài năm trước, anh còn từng nghiêm túc nói với người nhà rằng mình muốn xuống tóc quy y.
Tôi nghe đến đây thì không nhịn được bật cười.
“Cha, mẹ Tống tìm con chẳng lẽ là muốn con đi khuyên Tống Hoài Sâm đừng xuất gia sao?”
Cha tôi không trả lời.
Tôi lập tức hiểu ra.
“Thật sự là chuyện này sao?”
Cha tôi gật đầu.
“Tống phu nhân nói chỉ cần con khiến Tống Hoài Sâm từ bỏ ý định xuất gia, bà ấy sẽ cho con năm vạn tệ.”
Tôi lập tức ngồi thẳng người.
“Năm vạn?”
Cha tôi liếc tôi qua gương chiếu hậu.
“Con chỉ nghe thấy tiền thôi sao?”
Tôi hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ.
“Đương nhiên rồi, con đang bị cha cắt hết tiền tiêu vặt mà.”
Cha tôi nghe vậy thì sắc mặt càng khó coi.
“Con còn biết mình bị cắt tiền là vì chuyện gì sao?”
Tôi lập tức quay mặt nhìn ra cửa sổ.
“Chuyện cũ rồi, cha đừng nhắc nữa.”
Cha tôi lạnh lùng nói.
“Trong ba tháng con đổi bốn người bạn trai, con còn dám nói đó là chuyện cũ sao?”
Tôi ho khan một tiếng.
“Đó đều là những mối quan hệ không thành công.”
“Con vừa mới nói gì?”
“Con nói con sẽ nghiêm túc suy nghĩ về chuyện đó.”
Cha tôi không muốn tiếp tục tranh luận với tôi, chỉ bảo tài xế lái xe thẳng về Thẩm gia.
Tôi ngồi phía sau, trong đầu lại bắt đầu nghĩ đến Tống Hoài Sâm.
Một người đàn ông không uống rượu, không hút thuốc, không yêu đương, quanh năm ăn chay niệm Phật, còn muốn xuống tóc đi tu.
Tôi đột nhiên cảm thấy nhiệm vụ lần này khá thú vị.
Tôi vốn đã thích những thứ khó chinh phục.
Huống chi đối tượng lần này còn là một cực phẩm mỹ nam.
Tôi cong môi, trong mắt hiện lên một tia hứng thú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
