Tôi ngủ một mạch đến tận chiều.
Khi tỉnh dậy, ánh nắng bên ngoài đã nghiêng qua cửa sổ, phủ một lớp vàng nhạt lên tấm thảm dưới sàn.
Tôi nằm trên giường vài phút, đầu óc vẫn còn mơ màng.
Sau đó, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Tôi không phải đến Tống gia để nghỉ phép.
Tôi đến đây để khiến Tống Hoài Sâm hoàn tục.
Tôi lập tức ngồi bật dậy.
“Đúng rồi, suýt nữa thì quên mất.”
Tôi nhìn đồng hồ.
Đã gần bốn giờ chiều.
Tôi ngủ từ sau bữa trưa đến tận bây giờ, trong khi người cần được tôi “cứu vớt” có lẽ đã tụng xong mấy quyển kinh rồi.
Tôi xuống giường, cũng chẳng buồn soi gương.
Mái tóc dài ngủ đến rối tung, vài lọn tóc còn vương trước trán.
Tôi tiện tay vuốt qua hai lần rồi bỏ mặc.
Dù sao mục tiêu của tôi cũng là Tống Hoài Sâm.
Một người quanh năm chỉ nhìn tượng Phật, chắc sẽ không để ý đến chuyện tôi có chải tóc hay không.
Tôi đi dép lê ra khỏi phòng.
Người hầu nhìn thấy tôi thì lập tức cúi đầu chào.
“Thẩm tiểu thư, cô đã tỉnh rồi sao?”
“Ừ.”
“Tống phu nhân đang ở dưới lầu, có cần tôi báo với phu nhân không?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Tôi hỏi thêm.
“Phòng của Tống Hoài Sâm ở đâu?”
Người hầu chỉ về cuối hành lang.
“Thiếu gia đang ở thiền phòng.”
Tôi gật đầu.
“Được rồi.”
Tôi đi thẳng về phía đó.
Thiền phòng nằm ở cuối hành lang, cửa gỗ màu nâu sẫm, bên cạnh còn treo một chiếc chuông đồng nhỏ.
Tôi đứng trước cửa vài giây.
Sau đó cũng chẳng gõ cửa.
Tôi trực tiếp đẩy vào.
Bên trong vẫn yên tĩnh như lần trước.
Mùi trầm nhàn nhạt quanh quẩn trong không khí.
Tống Hoài Sâm đang ngồi trước bàn Phật.
Anh vẫn mặc bộ trường sam màu đen hôm qua, sống lưng thẳng tắp, một tay lần chuỗi Phật châu, tay còn lại thỉnh thoảng gõ nhẹ lên chiếc mõ.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Từng âm thanh đều đều vang lên.
Tôi nhìn anh vài giây.
Sau đó chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng đến chiếc đệm bên cạnh.
Tôi ngồi xuống.
Rồi nằm nghiêng người, một tay chống cằm.
Tôi cứ như vậy nhìn chằm chằm vào anh.
Tống Hoài Sâm ban đầu không để ý.
Nhưng qua một lúc lâu, ánh mắt của tôi vẫn không hề rời khỏi người anh.
Ngón tay anh lần đến viên Phật châu cuối cùng rồi dừng lại.
Anh ngẩng đầu.
Ánh mắt sau lớp kính bạc nhìn thẳng về phía tôi.
“Thẩm tiểu thư.”
Tôi chớp mắt.
“Ừ?”
“Tại sao cô lại nhìn tôi chằm chằm như vậy?”
Tôi chống cằm, trả lời vô cùng thẳng thắn.
“Tôi đang nghiên cứu anh.”
Tôi nhìn từ mái tóc đến chiếc kính trên sống mũi anh.
“Dì Tống giao cho tôi một nhiệm vụ.”
Anh khẽ nhíu mày.
“Việc gì?”
Tôi cười.
“Quyến rũ anh.”
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Tống Hoài Sâm nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn anh.
Hai người im lặng mất vài giây.
Sau đó anh cúi mắt, tiếp tục lần chuỗi Phật châu.
“Thẩm tiểu thư, cô đang nói đùa.”
“Tôi không nói đùa.”
Tôi trở mình, đổi sang tư thế nằm thoải mái hơn.
“Tôi thật sự đến đây để quyến rũ anh.”
Tống Hoài Sâm không đáp.
Tôi nhìn bộ trường sam cứng nhắc trên người anh, lại nhìn chiếc kính bạc kia.
Trong lòng âm thầm đánh giá.
Người đàn ông này đúng là rất biết cách khiến người khác tò mò.
Bộ dáng thanh lãnh như vậy, nếu chỉ nhìn qua thì giống một vị quân tử không dính bụi trần.
Nhưng chiếc kính kia lại khiến anh có thêm vài phần văn nhã.
Mà càng văn nhã, tôi lại càng muốn biết nếu vẻ bình tĩnh kia bị phá vỡ thì anh sẽ trông như thế nào.
Tôi chống cằm, hỏi.
“Tống Hoài Sâm, anh có biết mình rất đẹp trai không?”
“Không biết.”
“Anh có biết phụ nữ rất dễ bị anh hấp dẫn không?”
“Không biết.”
“Anh có biết chiếc kính này của anh rất hợp với anh không?”
Tống Hoài Sâm nhìn tôi.
“Không biết.”
Tôi nghẹn một chút.
Người này chẳng lẽ thật sự không có cảm xúc sao?
Tôi bò dậy, ngồi đối diện anh.
“Vậy anh biết cái gì?”
Anh bình tĩnh đáp.
“Niệm kinh.”
Tôi bật cười.
“Được rồi.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy hôm nay tôi sẽ dạy anh một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Làm thế nào để một người phụ nữ quyến rũ đàn ông.”
Tống Hoài Sâm khẽ nhíu mày.
“Thẩm tiểu thư không cần dạy tôi.”
“Không được.”
Tôi nghiêm túc lắc đầu.
“Anh cần học.”
Anh nhìn tôi vài giây.
“Vì sao?”
“Bởi vì anh quá cứng nhắc.”
Tôi đưa tay chỉ vào bộ trường sam trên người anh.
“Anh mặc bộ quần áo này, ngồi trước tượng Phật, tay lần chuỗi, miệng niệm kinh, sau đó bảo tôi quyến rũ anh.”
Tôi thở dài.
“Anh thấy có hợp lý không?”
Tống Hoài Sâm không trả lời.
Tôi nhìn anh từ trên xuống dưới rồi kết luận.
“Muốn quyến rũ một người như anh, quả thật rất khó.”
Tống Hoài Sâm đặt chuỗi Phật châu xuống.
Anh nhìn bộ dạng tóc tai rối tung, quần áo ngủ nhàu nhĩ, dép lê còn xỏ lệch chân của tôi.
Sau một hồi im lặng, anh khẽ thở dài.
“Thẩm tiểu thư.”
“Gì?”
“Cô muốn quyến rũ tôi như vậy…”
Anh dừng lại một chút.
Ánh mắt lướt qua mái tóc rối của tôi rồi dừng trên khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ.
“Bao giờ mới thành công?”
Tôi ngẩn người.
Tôi nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông này nói một câu có chút châm chọc.
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.
“Tống Hoài Sâm.”
“Ừ.”
“Anh vừa chế giễu tôi sao?”
“Không.”
“Rõ ràng là anh đang chế giễu tôi.”
Anh bình tĩnh cầm chuỗi Phật châu lên.
“Là cô tự nhận ra.”
Tôi tức đến bật cười.
Được.
Vị Phật tử này xem ra cũng không phải hoàn toàn vô dục vô cầu.
Ít nhất anh đã biết trêu ngược lại tôi.
Tôi nhìn anh, khóe môi chậm rãi cong lên.
“Tống Hoài Sâm.”
“Cô còn chuyện gì?”
“Tôi quyết định rồi.”
“Quyết định chuyện gì?”
Tôi chống cằm, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Từ hôm nay tôi sẽ nghiêm túc quyến rũ anh.”
Lần này, bàn tay đang lần chuỗi Phật châu của anh khựng lại.
Tôi nhìn thấy rất rõ.
Khóe môi tôi càng cong hơn.
Cuối cùng tôi cũng tìm được điểm yếu của vị Phật tử này rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
