Vừa mở phần bình luận, Lạc Anh đã gõ rất nhanh: [Độc dược trong thế giới này có phải do hiệp hội song tu tài trợ không?]
Bình luận vừa được gửi đi đã lập tức có người thả lượt thích. Một người trả lời: [Vị này hỏi đúng điều mà ông đây đã thắc mắc suốt ba trăm chương vừa rồi đó.]
Người khác lập tức phản bác: [Đây là tình độc thượng cổ, trong truyện đã giải thích rồi. Mấy người đọc không kỹ thì đừng bình luận linh tinh.]
Nàng nhìn câu ấy một lúc, không nhịn được trả lời: [Người thời thượng cổ rảnh rỗi đến mức nào mà lại nghiên cứu ra loại độc chỉ có đúng một cách giải thế?]
Đối phương không chịu thua: [Truyện tu tiên vốn nghịch thiên vậy đó. Không xảy ra mấy chuyện này thì mới kỳ lạ.]
Nàng gõ: [Vậy sao chưa từng có loại độc chỉ có thể giải bằng cách chép ba trăm lần thanh tâm chú?]
Người ban nãy còn trả lời rất nhanh, đến lúc này lại im bặt. Một lát sau, một độc giả khác chen vào: [Có thì nam chính cũng sẽ nhặt được cây bút chứa khí linh chuyên chép bài hộ thôi.]
Lạc Anh bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang lên giữa căn phòng yên tĩnh, khiến con muỗi đang lượn quanh bóng đèn cũng giật mình đổi hướng.
Đúng lúc ấy, người bạn đã giới thiệu bộ truyện này gửi tin nhắn: [Vẫn đang đọc à?]
Nàng chụp màn hình tình tiết gây ức chế kia gửi sang. Bên kia lập tức trả lời: [Đoạn này nổi tiếng lắm nha.]
Nàng nhắn lại: [Gì? Nổi tiếng á? Vì nó hay à?]
Người bạn đáp: [Vì tác giả khóa chương này mà. Muốn đọc đầy đủ phải mua riêng đó.]
Lạc Anh nhìn dòng chữ ấy, nhất thời nảy sinh một niềm kính nể rất khó diễn tả. Nàng nhắn: [Còn chưa tính sổ với cậu đâu. Sao cậu bảo nam chính truyện này không dựa vào nhân vật nữ nào cả?]
Người bạn trả lời: [Thì đúng rồi còn gì? Cậu có thấy nam chính cưỡng ép ai giúp mình chưa?]
Lạc Anh không trả lời nữa. Nàng thầm nghĩ tình bạn này quả nhiên đã đi đến lúc cần được thử thách.
Nàng quay lại với chương truyện đang đọc dở. May thay, vào phút chót, Yến Vô Trần tìm được một phương pháp khác: dùng linh lực dẫn độc sang cơ thể mình, sau đó dựa vào thể chất đặc biệt cưỡng ép hóa giải. Hai người vì vậy không thực sự song tu, nhưng quá trình giải độc vẫn khó tránh khỏi vài phen tiếp xúc thân mật. Đọc đến đây, Lạc Anh chỉ biết thở dài.
Sau khi dược tính được hóa giải, vị nữ chính ấy xấu hổ đến mức không dám nhìn Yến Vô Trần. Hắn lại mỉm cười, nói mình chỉ vì cứu người, bảo nàng không cần để trong lòng. Quả nhiên là nam chính, chỉ một câu vừa đúng mực vừa rộng lượng cũng đủ khiến người ta cảm thấy có gì đó sai sai.
Lạc Anh tắt màn hình điện thoại. Trước khi tối đi, đồng hồ trên đó hiển thị hai giờ năm mươi chín phút. Từ chỗ trọ đến trường mất hai mươi lăm phút nếu đường thông thoáng, bốn mươi phút nếu tắc đường. Nàng cần có mặt trước giờ thuyết trình ít nhất mười lăm phút để nối máy tính và kiểm tra phông chữ. Điều đó có nghĩa là sáu giờ rưỡi nàng phải thức dậy. Nếu đi ngủ ngay bây giờ, may ra vẫn còn hơn ba tiếng.
Một người trưởng thành, có lý trí, hiểu rõ hậu quả của việc thức khuya hẳn sẽ dừng lại ở đây. Vì thế, nàng đặt điện thoại lên bàn, kéo bàn phím lại gần, căn chỉnh khung văn bản, kiểm tra tiêu đề, thay một hình minh họa đã vỡ nét rồi lưu tệp. Tất cả những việc đó chỉ mất bảy phút.
Lạc Anh đóng máy tính, đứng lên dọn qua bàn học. Nàng ném hộp cơm vào thùng rác, mang cốc cà phê ra bồn rửa. Gói mặt nạ dưỡng da đã bị nàng bóc từ tối nhưng chưa kịp dùng chẳng biết bị hất xuống đất từ lúc nào, lúc này đang nằm ngay cạnh chân giường. Một ít tinh chất bên trong đã rỉ ra ngoài, khiến nền gạch quanh đó bóng lên dưới ánh đèn.
Nàng vừa cúi xuống định nhặt, chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên, ứng dụng đọc truyện thông báo có chương mới.
Lạc Anh nhặt điện thoại lên, mở phần giới thiệu. Cuối đoạn là một câu: [Lần đầu tiên kể từ khi bước lên con đường tu đạo, nam chính rơi vào tuyệt cảnh thực sự.]
Tuyệt cảnh thực sự?
Tác giả ơi, ngài đã viết câu tương tự ít nhất bảy lần rồi!
Sau đó thì sao? Tất cả chỉ nhằm chứng minh một điều: tuyệt cảnh của người khác là nơi chôn thân, còn tuyệt cảnh của nam chính là nơi phát quà.
Chỉ nhìn tên chương mới cũng đủ đoán được kết quả. Nàng đặt điện thoại xuống. Chưa đầy hai giây sau, nàng lại cầm lên, đồng thời nghiêm túc tuyên bố với chính mình:
"Đọc thêm một chương nữa thì mình là chó."
Con muỗi vo ve lượn qua, chẳng biết có nghe thấy lời thề ấy hay không. Lạc Anh chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà nhìn nó, con muỗi ban nãy đang đậu ngay phía trên, cái bụng nhỏ căng tròn, hiển nhiên đã tranh thủ lúc nàng mải đọc truyện mà no nê một bữa. So với nam chính, vận may của nó cũng chẳng kém là bao.
Nàng đưa tay sờ lên cánh tay, quả nhiên chạm phải một nốt sưng ngứa. Mọi sự bình tĩnh lập tức biến mất, nàng quát một tiếng:
"Đọc truyện thôi mà mi cũng không để người ta yên!"
Nàng bật dậy, chộp lấy cuốn giáo trình trên bàn làm vũ khí. Con muỗi cảm nhận được sát khí, lập tức rời khỏi trần nhà, vòng qua bóng đèn, lướt sát rèm cửa rồi đậu lên bức tường cạnh giường.
Lạc Anh cầm sách tiến tới, từng bước hết sức cẩn thận. Nàng vừa giơ cuốn sách lên, nó đã lại bay đi: "Có bản lĩnh thì mi đứng lại!"
Đương nhiên con muỗi không có ý định đứng lại. Nó lượn một vòng quanh phòng, bay qua giá treo quần áo rồi chui xuống gầm bàn. Lạc Anh cúi người tìm kiếm hồi lâu vẫn không thấy, nhưng vừa quay lại, tiếng vo ve đã vang lên sát bên tai trái. Nàng vung sách đập thêm lần nữa, vẫn hụt. Con muỗi lập tức bay về phía giường.
Bàn chân nàng trượt mạnh về phía trước. Cơ thể lập tức mất thăng bằng, cuốn giáo trình tuột khỏi tay. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nàng theo bản năng chộp lấy thành giường, nhưng đầu ngón tay chỉ sượt qua thanh sắt lạnh ngắt.
Cả căn phòng bỗng chao nghiêng. Ánh đèn bàn kéo thành một vệt vàng chói mắt. Một tiếng va đập nặng nề vang lên. Cơn đau dữ dội nổ tung sau gáy, rồi mọi âm thanh trong phòng đột ngột im bặt.
Lạc Anh nằm nghiêng trên nền gạch, tầm nhìn chao đảo. Chiếc điện thoại rơi cách đó không xa, màn hình vẫn sáng, hiển thị trang truyện. Cuối chương là một câu đầy khí thế:
"Từ hôm nay, vùng đất Cửu Châu sẽ lại có thêm một kẻ khiến trời đất phải cúi đầu."
Nàng muốn cười, nhưng cổ họng không phát ra nổi tiếng. Đầu óc nặng trĩu. Hơi lạnh từ nền gạch thấm qua lớp áo, trong khi sau gáy lại nóng bỏng đến đáng sợ. Nàng thử cử động ngón tay, chỉ cảm thấy toàn thân dường như không còn thuộc về mình.
Con muỗi ung dung bay ngang qua tầm mắt, hiển nhiên vẫn bình an vô sự.
Ý thức dần chìm xuống. Trong khoảnh khắc cuối cùng, nàng chẳng còn nhớ đến bài thuyết trình lúc tám giờ sáng. Trong đầu chỉ còn vang lên lời tuyên bố vừa rồi.
Đọc thêm một chương nữa thì mình là chó.
Nếu còn cơ hội tỉnh lại, việc đầu tiên nàng cần làm có lẽ là xóa lời thề ngu ngốc ấy khỏi lịch sử cuộc đời.
Ánh sáng trên màn hình điện thoại mờ dần. Tiếng quạt trần kéo dài thành một âm thanh xa xôi, rồi tan biến hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)