Một giờ bốn mươi bảy phút sáng.
Trong căn phòng trọ chỉ rộng hơn mười mét vuông, ánh sáng duy nhất đến từ chiếc đèn bàn bên cạnh máy tính. Quầng sáng vàng nhạt phủ xuống chồng giáo trình chưa kịp cất, hộp cơm rỗng, hai cây bút đã hết mực cùng cốc cà phê nguội từ lâu.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn chưa hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Thỉnh thoảng, tiếng xe máy từ con đường phía dưới vọng lên, mơ hồ như đến từ một nơi rất xa. Chiếc quạt cũ quay chậm chạp trên trần nhà, mỗi vòng lại phát ra một tiếng "cành cạch" khô khốc, kiên trì nhắc nhở chủ nhân căn phòng rằng nó đã quá tuổi về hưu ít nhất ba năm.
Nữ sinh viên ngồi co chân trên ghế, một tay chống cằm, tay kia lướt điện thoại. Trên màn hình máy tính trước mặt, bản thuyết trình môn học vẫn mở ở trang cuối với dòng chữ "Cảm ơn cô và các bạn đã lắng nghe". Ngay bên dưới còn sót lại một khung văn bản chưa căn chỉnh, bên trong ghi tên "Lạc Anh".
Buổi thuyết trình bắt đầu lúc tám giờ sáng. Theo kế hoạch ban đầu, Lạc Anh chỉ cần sửa thêm hai lỗi chính tả, xem lại nội dung một lượt rồi đi ngủ trước mười hai giờ. Thế nhưng, kế hoạch ấy đã chết yểu từ ba tiếng trước.
Thủ phạm là một bộ tiểu thuyết tu tiên có cái tên hết sức khí thế: "Vạn Đạo Độc Tôn".
Nàng biết đến bộ truyện này vào tuần trước, khi một người bạn gửi đường dẫn kèm lời giới thiệu đầy mê hoặc: [Nam chính cực kỳ thông minh, không thánh mẫu, không quỳ gối trước thế lực, vả mặt sảng khoái hết cả người. Quan trọng nhất là không dựa vào nhân vật nữ nào cả.]
Bảy ngày sau, nàng đã đọc được khoảng ba phần tư truyện và bắt đầu hoài nghi tình bạn giữa hai người có lẽ không bền vững như mình từng tưởng.
Nam chính quả thực không dựa vào nhân vật nữ nào. Hắn chỉ được nữ đan sư đưa thuốc, thánh nữ truyền kiếm quyết, thiếu chủ cung cấp tin tức, công chúa điều động cả quân đội đánh thay. Xét cho cùng, hắn vẫn phải tự mình đưa tay nhận lấy. Như vậy sao có thể gọi là dựa dẫm?
Nàng từng rất thích phần mở đầu của truyện. Nam chính Yến Vô Trần, cái tên chỉ nghe đã sặc mùi nam chính hậu cung, khi ấy mới chỉ là một đệ tử ngoại môn bị người trong tông môn coi thường. Hắn mang tạp linh căn hỗn loạn, kinh mạch tắc nghẽn, tu luyện suốt ba năm vẫn giậm chân ở tầng thấp nhất. Trưởng lão không muốn nhận, đồng môn chẳng buồn kết giao, ngay cả phần linh thạch được phát hằng tháng cũng thường bị người khác ngang nhiên cắt xén.
Hắn không yếu đuối. Trái lại, hắn biết nhẫn nhịn, biết giấu mình; bị ép đến đường cùng cũng không than trời trách đất. Khi có người cố tình gây sự, hắn không lập tức nổi giận lao lên chịu đánh như những nam chính không có đầu óc, mà âm thầm quan sát, tìm ra nhược điểm rồi chờ đúng thời cơ khiến đối phương tự gánh lấy hậu quả.
Khi Yến Vô Trần rời tông môn xuống núi lịch luyện, nàng thậm chí còn nạp tiền mua toàn bộ số chương còn lại. Khi ấy, nàng từng nghiêm túc cho rằng tác giả quả thật đã viết được một nam chính có đầu óc. Bây giờ nhớ lại, đó có lẽ chính là khoảnh khắc cái ví của nàng mất đi sự bảo vệ của tổ tiên.
Sau một trăm chương đầu khá ổn, vận may của nam chính bắt đầu phát triển theo chiều hướng không còn tôn trọng quy luật trời đất.
Người khác vào bí cảnh phải vất vả tìm kiếm cơ duyên. Hắn chỉ cần bước nhầm một bước, mặt đất cũng tự nứt ra, để lộ đúng lối vào động phủ của tu sĩ thượng cổ.
Người khác muốn tranh đoạt bảo vật phải chém giết lẫn nhau. Còn hắn thì hay rồi, tiện tay nhặt một thanh kiếm gỉ, kiếm linh ngủ say mấy nghìn năm lập tức tỉnh lại, nhận hắn làm chủ nhân định mệnh.
Dĩ nhiên, chuyện vẫn chưa hết.
Nàng vốn tưởng đó đã là cực hạn, nhưng tác giả lại dùng ba trăm chương tiếp theo để chứng minh trí tưởng tượng của độc giả nghèo nàn đến mức nào. Nam chính không cần đi tìm cơ duyên. Cơ duyên còn mọc chân, tự chạy đến tìm hắn.
Có lần hắn chỉ ghé vào một quán nhỏ ven đường ăn bát mì, ông chủ quán vô tình trông thấy ngọc bội hắn đeo giống hệt tín vật của ân nhân năm xưa, nhất quyết truyền cho hắn bộ thân pháp thất truyền. Có lần hắn trú mưa trong miếu hoang, một tia sét đánh sập tượng đá, để lộ hộp ngọc chứa đan dược cửu phẩm. Lại có lần hắn mua một quả trứng linh thú, trứng nở ra thần thú mang huyết mạch còn cao quý hơn cả những con được các đại tông môn cung phụng.
Nàng từng cố gắng thuyết phục bản thân rằng đây là truyện sảng văn, nam chính có vận may chạm trần cũng chẳng có gì lạ. Đọc truyện không nên quá khắt khe. Dù sao cuộc sống đã đủ mệt mỏi lắm rồi, thỉnh thoảng nhìn người khác nhặt bảo vật dễ như mua mớ rau ngoài chợ cũng là một cách giải trí.
Sự tự thuyết phục ấy kéo dài cho đến khi dàn phản diện lần lượt xuất hiện.
Mặc dù Yến Vô Trần đã đánh bại hết thiên tài này tới trưởng lão nọ, những kẻ muốn đối phó hắn vẫn luôn tin rằng những chiến thắng trước đó cùng lắm chỉ nhờ may mắn. Sau đó, từng người một bước lên võ đài, lần lượt đem mình làm đá kê chân cho nam chính.
Sư đệ thua thì gọi huynh trưởng, huynh trưởng thua thì gọi trưởng lão, trưởng lão thua thì quay về mời lão tổ. Phải đến khi cả gia tộc bị đánh cho một lượt, bọn họ mới biết mình đã chọc nhầm người.
Cuối cùng, nàng ấy vẫn trúng độc.
Không phải độc ăn mòn kinh mạch, không phải độc gây mất linh lực, cũng chẳng phải loại khiến người ta hôn mê hoặc sinh ra ảo giác. Loại độc này không thể dùng linh lực ép ra, không thể giải bằng đan dược, càng không thể chờ nó tự tan. Đặc biệt nhất là trên đời chỉ có duy nhất một phương pháp giải.
Đó là song tu.
Trùng hợp hơn nữa, người thích hợp nhất để giúp vị nữ chính ấy giải độc lại chính là nam chính. Yến Vô Trần tình cờ có mặt đúng lúc, đúng chỗ, còn tiện tay mở đúng cánh cửa thạch thất nơi nàng đang cố gắng áp chế dược tính.
Lạc Anh đọc đến câu "hương thơm kỳ dị tràn ngập thạch thất, thiếu nữ áo xanh cắn chặt môi, đôi mắt mơ màng như phủ một tầng sương mỏng" thì đặt điện thoại xuống, nhấp một ngụm cà phê nguội rồi ngẩng lên nhìn bản thuyết trình còn dang dở trên màn hình.
Im lặng vài giây, nàng lại cầm điện thoại lên, cố đọc thêm hai đoạn trước khi mở phần bình luận với sự bình tĩnh của một người đã bị cuộc đời bào mòn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)