Bóng tối nuốt chửng ánh sáng trên màn hình điện thoại. Trong khoảnh khắc ý thức dần chìm xuống, nàng vẫn còn nghe tiếng cánh muỗi vo ve sát bên tai. Âm thanh ấy xa dần, nhường chỗ cho một mùi hương lành lạnh.
Sau gáy vẫn đau, nhưng đó không còn là cơn đau dữ dội khi va vào cạnh giường mà là cảm giác nặng nề, âm ỉ, như thể có ai nhét một khối đá vào trong đầu rồi xoay liền mấy vòng. Nàng khẽ rên lên, theo bản năng muốn đưa tay sờ vết thương. Cánh tay vừa nhấc lên, cổ tay đã bị thứ gì đó vừa mềm vừa mát quấn lấy. Nàng giật mình mở mắt.
Trên đỉnh đầu không phải trần phòng trọ loang một vệt ẩm quen thuộc. Trong tầm mắt nàng là lớp màn sa màu trắng ngà cùng khung giường gỗ; trên màn thêu những cánh hoa nhỏ màu bạc. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ, rơi thành từng mảng nhạt trên nền. Ngoài màn, khói hương lững lờ tỏa ra từ chiếc lư hương bằng đồng ba chân, khiến cả gian phòng phảng phất mùi tuyết tùng nhàn nhạt.
Lạc Anh nhắm mắt lại, tự nhủ chắc chắn mình ngã quá đau nên mới sinh ra ảo giác. Có lẽ nàng đang nằm trong bệnh viện, còn căn phòng này chỉ là ảo giác do não bị tác động mà thôi. Tuy hơi khó hiểu vì sao não nàng lại dựng nguyên một phim trường cổ trang, nhưng cũng không sao, cái gì hỏng thì có bao giờ chạy bình thường được đâu?
Yến Vô Trần.
Cái tên vừa xuất hiện, thái dương nàng giật mạnh. Một chuỗi ký ức khác tràn qua, rời rạc nhưng sắc nét đến đáng sợ:
"Một kẻ tạp linh căn như ngươi mà cũng dám từ chối?"
"Thứ ta ban cho, ngươi không nhận cũng phải nhận."
"Cút khỏi Lăng Hoa Phong cho ta!"
Những lời ấy đều phát ra từ một giọng nữ trong trẻo. Gương mặt trong ký ức không hiện rõ, nhưng cảm giác khinh miệt và kiêu ngạo thì tự nhiên đến mức khiến người ta không thể xem nhẹ.
Nàng chống một tay lên đệm, hơi thở rối loạn. Yến Vô Trần, Thái Huyền Tông, Lăng Hoa Phong. Ba cái tên ghép lại với nhau, tất cả đều thuộc về "Vạn Đạo Độc Tôn".
Nàng đã đọc gần tám trăm chương, từng thức đến hai giờ sáng chỉ để xem Yến Vô Trần rơi vực sẽ nhặt được thứ gì, nhớ cả vị sư phụ lười nhác của hắn, sáu nữ nhân mỗi người một thân phận cùng đám phản diện xếp hàng dâng mạng. Đương nhiên, nàng cũng nhớ Lạc Anh, nữ pháo hôi trùng tên với mình, vừa xuất hiện từ đầu truyện đã được tác giả dành gần nửa trang để miêu tả dung mạo.
Lạc Anh là con gái phong chủ Lăng Hoa Phong, có thiên phú, gia thế, một người cha bao che không thèm nói lý và một vị huynh trưởng chỉ cần nghe ngóng được chuyện muội muội bị bắt nạt ở đâu là lập tức rút kiếm đi tính sổ.
Điều duy nhất khiến nàng không chịu nổi là nữ pháo hôi này không có đầu óc. Lạc Anh coi thường Yến Vô Trần vì hắn là đệ tử ngoại môn mang tạp linh căn, hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho hắn. Sau đó, nàng ta chết trong bí cảnh đầu tiên. Tình tiết diễn ra nhanh đến mức người đọc còn chưa kịp nhớ hết tên pháp khí của nàng ta, tác giả đã đem cái chết ấy làm bậc thang cho nam chính bộc lộ thực lực.
Nàng siết chặt chăn. Người ta trượt chân trong phòng nhiều nhất là khâu vài mũi, nghiêm trọng lắm thì thành dòng tin tức cảnh báo tai nạn sinh hoạt. Còn nàng lại tỉnh dậy trong thân thể một nữ pháo hôi thuộc bộ truyện dài hơn cả quyển giáo trình năm tín chỉ.
Nàng vén màn, chân trần bước xuống nền gỗ mát lạnh. Cảm giác lành lạnh chạy từ gan bàn chân thẳng lên đỉnh đầu. Quả nhiên không phải mơ. Có giấc mơ nào lại chi tiết đến mức này không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)