Diệp Tư Viễn cũng nhịn không nổi nữa, anh cúi đầu hôn da hõm vai Trần Kết, cau mày trả lời: "Tiểu Kết, anh đang ở nơi này."
Trần Kết đột nhiên lao người tới, cô ôm chặt thân thể Diệp Tư Viễn, chặt đến nỗi làm cho anh hít thở không thông. Đầu của cô dựa vào lồng ngực của anh, trong miệng càng không ngừng nói: "Không, không, anh đi rồi, anh không ở nơi này, không ở nơi này."
"Anh đang ở nơi này. Tiểu Kết, anh đang ở nơi này."
Tay Trần Kết di chuyển, cô vẫn nhắm mắt như cũ, tay ở thắt lưng Diệp Tư Viễn bắt đầu sờ từ sườn, sờ tới ngực, cuối cùng chạm đến phần còn lại của cánh tay đã bị cụt của anh.
Trần Kết nắm chặt phần còn lại cánh tay bị cụt của anh, tiếp không biết nặng nhẹ nhéo một cái. Mặc dù Diệp Tư Viễn đã cụt 17 năm, nhưng nơi xương gảy vẫn không nhịn được cô hành hạ như vậy, anh đau đến cắn răng nhíu mày lại, liều mạng nhẫn nhịn mới không có kêu thành tiếng.
Trong miệng Trần Kết vẫn lầm bầm không ngừng, huyên thuyên làm Diệp Tư Viễn nghe không rõ cô đang nói cái gì.
"Sao thế? Tiểu Kết, em làm sao vậy?" Diệp Tư Viễn không hiểu Trần Kết đến tột cùng là nằm mộng thấy gì, cô ngủ không yên, thậm chí không ngừng nói mớ.
"Là anh. . . . . ." Bên môi Trần Kết hiện ra một nụ cười quỷ dị, cô tiếp tục nắm chặt phần tay bị cụt còn lại của Diệp Tư Viễn, có chút thõa mãn nói, "Là anh, là anh. . . . . . Thật sự là anh . . . . . Anh ở nơi này."
Diệp Tư Viễn đã không có biện pháp rồi, liền dứt khoát mặc cho cô náo. Anh không có nói chuyện, phần tay bị cụt còn lại bị Trần Kết bóp rất đau, nhưng anh tuyệt không muốn gọi tỉnh cô.
Đúng lúc này, Trần Kết đột nhiên nhăn mày lại thật sâu, cô chu miệng nhỏ một cái, hu oa một tiếng liền khóc rống lên, tay của cô buông lỏng phần tay bị cụt còn lại của Diệp Tư Viễn, ôm chặt thân thể của anh, từng giọt nước mắt của cô tuôn ra khỏi hốc mắt, toàn thân run rẩy lợi hại, cô lớn tiếng kêu:
"Diệp Tư Viễn! Anh đừng đi! Đừng đi! Đừng đi! . . . . . ."
Diệp Tư Viễn không biết nên trả lời như thế nào, anh không nhúc nhích nằm nghiêng, mặc cho cô ôm chặt anh.
"Đừng đi. . . . . . đừng đi! Đừng đi! Diệp Tư Viễn, anh đừng đi!" Trần Kết tiếp tục khóc nháo.
Diệp Tư Viễn thử an ủi cô: "Được, anh không đi. Tiểu Kết, đừng khóc, anh không đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

