"Diệp Tư Viễn, chúng ta chấm hết tại đây, em đã từng nói là em thích anh, chỉ là hôm nay anh cũng rồi thấy đấy, em và anh, chúng ta không thể đi chung một đường." Người nói lời này chính là một cô gái, cô ấy tên là Trần Kết.
Ngày ấy là Lễ Giáng Sinh, à, không đúng, đã qua rạng sáng nên phải là ngày 26 tháng 12 mới đúng. Đêm đông giá rét, dưới đèn đường u ám, cô ấy đứng ở trước mặt tôi, tóc phía sau tùy ý buộc thành đuôi ngựa, mặt mộc không trang điểm, mặt mũi tiều tụy, phía dưới hốc mắt còn có hai quầng thâm, cô mặc một cái áo lông màu đỏ sậm dài tới đầu gối.
Mà trong nhận thức của tôi thì cô —— thật sự đặc biệt.
Lần thứ hai thấy cô ở thư viện, vậy mà tôi lại cảm thấy rất kỳ diệu.
Lúc ấy cô đang đứng đối mặt với một nam sinh ở trước kệ sách, sau khi nhìn thấy tôi thì cô đột nhiên bước nhanh đến chỗ tôi, vừa đi vừa cười nói: "Tư Viễn, tại sao bây giờ mới đến, em đã chờ anh rất lâu rồi."
Giọng nói của cô rất thân thiện, rất ngọt ngào, bộ dáng của cô —— rất đẹp.
Cô có một mái tóc dài màu đen, mềm mại xõa xuống trên vai, gương mặt lớn cỡ bàn tay, cằm nhọn, da trắng nhẵn nhụi, ít thấy lỗ chân lông, trên gương mặt còn có một màu hồng nhàn nhạt, lông mày của cô nhỏ và cong, đôi mắt to linh động lại quyến rũ, lông mi vừa dày lại vừa dài, trong ánh mắt lộ ra một chút vui mừng. Cái mũi của cô nhỏ mà cao, đôi môi đỏ thắm, hình dạng môi tuyệt đẹp, không thể phủ nhận cô là một cô gái xinh đẹp điển hình.
Tôi nhìn cô, còn chưa kịp nghĩ thông suốt tại sao cô lại xưng hô với tôi một cách quen thuộc như thế thì cô đã đưa tay ra.
Trong lòng tôi cả kinh, cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé của cô chạm vào ống tay áo trống rỗng bên trái của tôi.
Trong nháy mắt đó tôi chỉ muốn nhắm mắt lại.
Nhưng một giây kế tiếp, tôi cảm giác cánh tay của cô ôm thật chặt lấy hông tôi.
Cô rất thân mật tựa vào trên người của tôi, tôi nghe thấy cô nói với nam sinh kia: "Giới thiệu với anh, đây chính là bạn trai của tôi, Diệp Tư Viễn."
Tôi không nói gì, tôi còn chưa biết đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì, sau đó tôi liền nghe nam sinh kia nói: "Trần Kết, em bị gì vậy, chọn tới chọn lui cuối cùng chọn một người tàn tật? Diệp Tư Viễn, đến cả tay anh ta còn không có thì anh ta có thể làm gì cho em?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

