Trần Kết vẫn luôn không muốn hiểu.
Ngồi chung xe với Diệp Tư Viễn, đầu của cô dựa vào bờ vai của anh, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Diệp Tư Viễn cúi đầu nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: "Đang suy nghĩ gì?"
"Hả? Không có gì." Trần Kết ngồi thẳng người, đưa tay ôm chặt hông của anh, "Có phải mấy ngày nay anh rất bận không?"
"Không bận lắm."
Diệp Tư Viễn nhắm mắt lại, hôn một cái lên trán của cô, trong lòng rầu rĩ.
Những năm này, anh thiếu cô thật sự là quá nhiều, quá nhiều.
Đây là một ngày trước Valentine.
Trần Kết vẫn sẽ nhớ lại tất cả chuyện phát sinh vào ngày tuyết rơi một tháng trước.
Cô vẫn cảm thấy không giải thích được, Diệp Tư Viễn đột nhiên xuất hiện, anh tỏ tình, anh mỉm cười, nụ hôn của anh, hoàn toàn không có điềm báo trước, làm Trần Kết nghĩ hoài không ra.
Đã hỏi anh mấy lần, Diệp Tư Viễn chỉ cười không nói nên Trần Kết cũng không hỏi nữa. Cô nghĩ, mặc kệ ai ở trong tối trợ giúp cô, làm anhi tâm chuyển ý, cô đều cảm tạ.
Diệp Tư Viễn,trở lại là tốt rồi.
Chung sống một đoạn thời gian, bọn họ từ từ kết hợp, thích ứng lẫn nhau, rất nhanh sẽ tìm về ăn ý lúc trước. Trần Kết phát hiện, bây giờ Diệp Tư Viễn có chút khác với lúc trước. Ở trong công việc, anh có sự nhạy bén, sáng suốt và quyết sách quyết đoán. Trên bản đồ phát triển của A. R, tác dụng của anh không có ai có thể thay thế được. Mà ở trong cuộc sống, Diệp Tư Viễn có vẻ thản nhiên, bình tĩnh hơn lúc trước nhiều. Tình huống thân thể của anh đặc biệt, sau khi đi vào xã hội, ở rất nhiều phương diện đều không thể tự nhiên thao tác như người kiện toàn, mà cần người khác trợ giúp, chăm sóc. Đối diện với mấy chuyện này thì anh không kháng cự như trước nữa, Thẩm Tri làm phụ tá bên cạnh anh, ở nơi công chúng giúp anh hoàn thành một chút chuyện anh không đủ sức. Sắc mặt Diệp Tư Viễn chưa bao giờ có vẻ lúng túng, ánh mắt nhạt nhẽo như nước, Trần Kết nhìn ở trong mắt, trong lòng có chút chua xót, nhưng cũng có kính nể thật sâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
