Tôi vọt vào phòng bếp, đơn giản vì nơi đó có thể thông qua cửa sổ để thấy được bên ngoài. Ba không thể ngăn tôi lại, tay tôi bám vào bệ cửa sổ nhìn xuống dưới lầu, thế giới trắng xóa, nóc nhà, cây cối, mui xe. . . Tất cả đều là màu trắng, bông tuyết vẫn còn đang rơi xuống, gió thổi rất mạnh, hình như tôi có thể cảm nhận được cái rét lạnh ngoài trời. Tôi nhìn thấy bóng dáng màu đen kia nổi bật trên nền tuyết trắng xóa, anh đứng ở nơi đó, cao lớn, bản lĩnh, không nhúc nhích, ở trong khung cảnh tuyết bay đầy trời có vẻ cực kỳ cô đơn.
Một lát về sau, anh xoay người đi tới bồn hoa bên cạnh, nhấc chân phải lên kẹp lấy một vật ở trên khóm hoa, cúi người, kẹp vào má, là điện thoại di động.
Sau vài giây, anh để điện thoại di động xuống, lại cúi đầu đứng ở ven đường.
Tôi khó có thể tin, nhìn tất cả mọi chuyện, không biết đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì.
Anh…tại sao anh lại ở chỗ này?
Anh tới làm cái gì?
Tôi trở về phòng mặc thêm áo khoác lông rồi đi ra cửa nhưng bị ba kéo lại.
"Trần Kết! Không cho đi!"
"Con xuống xem một chút thôi, lập tức lên mà."
"Không cho đi!"
"Ba." Tôi rất suy yếu, nhưng vô cùng kiên định tin tưởng vào ánh mắt của chính mình: "Để cho con đi đi."
Một nhà bác Hai đều đứng lên, tôi nhìn bọn họ, tầm mắt cuối cùng dừng lại ở trên người Trần Dạ.
Tay của ba vẫn giống như kềm sắt giữ chặt tay tôi như cũ, tôi nhìn chằm chằm Trần Dạ, vẻ mặt của nó phức tạp, đột nhiên vọt lên tóm lấy cánh tay của ba.
Sức lực của Trần Dạ đã rất lớn, lập tức ba bị nó ép phải buông lỏng tay, Trần Dạ lớn tiếng kêu lên: "Chị! Đi nhanh đi!"
Tôi lập tức xoay người chạy ra khỏi nhà.
Còn có Trần Dạ của chị, cám ơn em, thật sự cám ơn em.
Ngoài trời gió lạnh thấu xương, bông tuyết bay xuống, tôi ngẩng đầu nhìn trời, cảnh tượng này thật sự rất đẹp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
