"Diệp Tư Viễn."
Sau khi bình tĩnh lại, tôi vẫn ôm anh thật chặt như cũ, tôi nói: "Ở với em một đêm cuối cùng, được không?"
Anh trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng đồng ý.
Chúng tôi cùng nhau tắm rửa, mặc cho nước nóng xối lên người, tôi ôm anh, đầu tựa vào trong ngực anh, đứng bất động.
"Ừ."
"Sợi dây cũng đã cũ rồi."
"Không sao, sẽ không bị đứt đâu."
"Tại sao anh lại không đổi sợi dây?"
Diệp Tư Viễn mím môi cúi đầu, chân trái đang kẹp góc chăn, ngón chân phải đưa vào trong định nhét chăn vào vỏ.
"Là do em bện, không muốn đổi lại."
Tôi không lên tiếng.
Lúc ôm lấy Diệp Tư Viễn nằm ở trên giường, ngoài cửa sổ đã sớm tối đen như mực, chúng tôi chỉ mở đèn bàn ở đầu giường, trong ngọn đèn mờ ảo tôi cẩn thận quan sát gương mặt của anh. Dịu dàng vuốt tóc đen trên trán anh, ngón tay của tôi chậm rãi lướt các đường nét trên gương mặt. Gương mặt như vậy đã sớm khắc sâu vào trong đầu tôi, trên người của anh lại có hơi thở ấm áp quen thuộc, quen thuộc tới mức làm tôi muốn khóc.
Diệp Tư Viễn chỉ dịu dàng nhìn tôi, vẫn luôn không nói gì, tôi như bạch tuộc tám chân quấn lên người anh, chân của anh như có như không cọ sát chân tôi, tay của tôi lại không tự chủ được vuốt cánh tay phần còn lại của cánh tay bị cụt, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực của anh, tôi hưởng thụ thời khắc ngắn ngủi này, quý trọng từng giây từng phút, tuy mí mắt bắt đầu đánh nhau nhưng cũng không chịu ngủ.
"Haha, tâm sự thôi." Ngón tay của tôi vẫn cứ vuốt ve phần cánh tay còn lại của anh giống như đang vuốt ve một món đồ chơi thú vị, anh cũng khẽ động đậy cánh tay nhỏ của mình, nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay tôi , đây đã từng là trò chơi mà chúng tôi chơi không biết mệt mỏi khi nằm ở trên giường nói chuyện với nhau, mà bây giờ chúng tôi vẫn như cũ ăn ý.
"Tán gẫu chuyện gì?" Giọng nói của Diệp Tư Viễn trong căn phòng yên tĩnh có vẻ cực kỳ trầm thấp, giọng nói của anh trong sáng lại dồi dào từ tính.
"Ừ. . . Vậy thì tán gẫu mấy năm này có cô gái nào theo đuổi anh hay không?"
Anh nở nụ cười, nói: "Không có."
"Em không tin."
"Thật sự không có, ai lại ngu ngốc như vậy."
"Hả? Anh nói em khờ?"
Diệp Tư Viễn ngưng cười, ánh mắt của anh nhìn tôi chăm chú, nói: "Tiểu Kết, em chính là cô gái ngu ngốc nhất, ngu ngốc nhất trong số những cô gái mà anh từng gặp."
"Anh cũng là đứa ngốc, em đã gặp được người ngu ngốc nhất trên thế giới này rồi." Tôi thở dài: "Hai kẻ ngu, rất xứng với nhau, không trách được ban đầu hai ta lại có thể quen nhau được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
