Tôi cam chịu số phận xoay người sang chỗ khác, Diệp Tư Viễn đang đứng ở trước cửa phòng ngủ, mày rậm khẽ nhăn lại, vẻ mặt khó có thể tin được.
"Hi." Tay trái của tôi ôm túi xách, tay phải cầm một đôi giày, giống như kẻ ngu
cười với anh: "Anh đã trở lại?"
"Mới vừa xuống máy bay không bao lâu, em. . . Tại sao lại ở chỗ này?"
"Em. . . Em. . .” Thật sự là không thể bịa ra một lí do nào hợp lí được nên tôi thẳng thắn trả đũa: "Vậy tại sao anh lại ở chỗ này?"
“Anh tới lấy đồ, trước khi đi Italy có bỏ quên một vài đồ vật ở trong nhà nên bây giờ tới lấy mang về khách sạn." Anh lạnh nhạt nói: "Tiểu Kết, em tới lúc nào?"
"Em. . . Em nhớ không rõ, mới vừa rồi em. . . Ở trong phòng tranh ngủ thiếp đi!"
Thái độ của anh càng mơ hồ hơn, tôi vội vàng nói: "Nếu anh bận rộn thì em đi trước, bái bai." Nói xong xoay người muốn đi.
"Đợi đã nào...!" Diệp Tư Viễn vừa dứt lời thì điện thoại di động đang đặt ở trên bàn ăn vang lên, anh vừa đi tới, vừa quay đầu nói với tôi: "Khoan hãy đi, chờ một chút."
Tôi nhìn thấy anh nhấc chân phải lên trên mặt bàn, đè xuống phím call, ngón chân gắp điện thoại di động lên, khom lưng nhấc chân kẹp điện thoại di động bỏ vào má trái bên, ngẹo đầu, dùng bả vai cùng gương mặt kẹp lấy điện thoại di động.
Rõ ràng anh có hai "Cánh tay" nhưng mà lại không sử dụng đến, không giúp được gì.
"Chú Trữ, chú đến rồi?"
. . . . . .
Diệp Tư Viễn theo tầm mắt của tôi cũng chú ý tới mặt bàn, anh xoay người đi vào phòng bếp, khi trở về trên “cánh tay" phải có vắt một cái khăn lau, đứng ở bên cạnh bàn, "cùi chỏ" của anh từ từ duỗi thẳng, khăn lau liền trượt xuống mặt bàn, tôi nhìn thấy anh muốn nhấc chân lên, lập tức cầm lấy cái khăn lau, lau sạch mặt bàn: "Để em làm đi."
"Cám ơn.” Anh nhỏ giọng đáp lời, ngồi xuống ở chỗ khác trên bàn ăn, tôi lau khô mặt bàn, cầm cái ly đi tới phòng bếp rửa sạch, lúc trở lại phòng khách thì nghe thấy tiếng chú Trữ gõ cửa. Diệp Tư Viễn mở cửa, lúc chú Trữ đi vào nhìn thấy tôi thì sợ hết hồn, tôi có chút lúng túng, cười cười với ông, dứt khoát tránh xuống phòng bếp.
Tôi nghe thấy Diệp Tư Viễn đang ở phòng khách nói với chú Trữ: "Làm phiền chú chuyển giúp tôi cái rương này tới khách sạn, nói Thẩm Tri đưa vào trong phòng của tôi."
"Diệp tiên sinh, cậu không đi sao?"
"Tôi còn có chút việc, sau khi chú đưa mấy cái rương này đến khách sạn xong thì về nhà nghỉ ngơi đi, hôm nay là lễ, chú cũng cực khổ rồi."
"Vậy cậu trở về bằng cách nào?"
"Tôi thuê xe là được, đến khách sạn sẽ nói cho Thẩm Tri tới đón tôi, chú cứ yên tâm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
