Tôi ép buộc mình ở lại, miễn miễn cưỡng cưỡng ăn xong một bữa cơm. Đóa Đóa vẫn còn rất nhỏ, náo loạn nửa ngày liền ngủ thiếp đi ở trong ngực Vương Giai Phân. Mọi người chuẩn bị về, Phùng Tiếu Hải và Uyển tâm còn chơi chưa đã, hai người tay trong tay nói muốn đi xem phim, Lưu Nhất Phong nói anh ta sẽ đưa tôi về nhà, nghĩ đến việc sẽ cùng Diệp Tư Viễn ngồi chung một xe thì tôi lập tức cự tuyệt, nói còn chưa muộn lắm, muốn đi dạo một chút rồi mới trở về nhà.
Diệp Tư Viễn vẫn đứng ở một bên không lên tiếng, lúc này đột nhiên mở miệng: "Anh đưa em đi, một mình em đi không an toàn."
"Không cần, cám ơn." Tôi nhìn anh ta một cái, phất tay với những người khác rồi một mình đi ra khỏi phòng ăn.
Diệp Tư Viễn còn lâu mới để ý đến sự cự tuyệt của tôi, đi theo ra ngoài.
Tôi không để đến anh, cầm túi xách đi ở trên đường, Diệp Tư Viễn theo sát ở sau người tôi không xa không gần.
Tôi đi rất chậm, dần dần, anh đi tới bên cạnh tôi.
Ban đêm hai bên đường phố có bày rất nhiều sạp hàng, chủ cửa hàng đang treo những bóng đèn lên, dọn hàng hóa ra đặt ở trên giá hàng. Tôi vừa đi vừa nghỉ, dừng chân ở trước mỗi một gian hàng, sờ mó một chút đồ trang sức nhỏ, đi dạo thoải mái vui vẻ.
Diệp Tư Viễn vẫn trầm mặc đi theo bên cạnh tôi.
Thời tiết rất lạnh, tôi không có mang bao tay, áo ấm cũng không có túi, tay phơi ra ở trong gió rét cóng, thỉnh thoảng tôi lại xoa xoa đôi tay, còn để ở khóe miệng hà hơi. Diệp Tư Viễn đi bên cạnh tôi, tôi lặng lẽ nhìn anh một cái, nhớ lại lúc mùa đông chúng tôi còn ở chung một chỗ, gặp phải tình huống như thế anh sẽ bảo tôi vòng tay qua hông của anh, nhét vào trong túi áo khoác của anh, nhiệt độ ấm áp xuyên qua hai tay truyền đến trên người tôi rồi chạm vào trong lòng tôi.
,
Tôi liền hạnh phúc như kẻ ngu ngốc đu lên trên người anh, hai người gần như là dán tại một chỗ. Mặc dù đi bộ như vậy cũng không thoải mái lắm, thậm chí sẽ dẫm lên chân đối phương nhưng mà tôi vẫn làm không biết mệt như cũ, có lúc ra cửa còn cố ý không mang bao tay, chỉ vì muốn hưởng thụ cảm ngọt ngọt ngào ngào giác lúc dính chung một chỗ với anh. Diệp Tư Viễn sẽ không ngại cúi thấp đầu nhìn tôi, ánh mắt nhu tình tựa như nước, khóe môi nhếch lên, nụ cười yếu ớt, nụ cười của anh lập tức hóa giải mùa đông rét lạnh.
Thời điểm đó tôi sẽ ngước mặt lên cười với anh, cảm giác mình là cô gái hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Tôi đắm chìm trong ký ức, lúc đi ngang qua một gian hàng, Diệp Tư Viễn đột nhiên gọi tôi: "Tiểu Kết."
Tôi quay đầu lại nhìn anh.
"Bớt một chút ."
"12 khối cho cô đó, bán mở hàng."
"8 khối."
"10 khối! 10 khối là thấp nhất!"
"8 khối." Tôi nhíu mày nhìn bà ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
