Mùa đông ở thành phố H rất lạnh, mùa đông lạnh và khô ráo khác với quê hương tôi, nơi này ẩm thấp, lạnh thấu xương, đi ở trên đường thì gió lạnh có thể chà xát làm đau gò má người ta, cái loại lạnh lẽo đó có thể như những sợi tơ lan tràn từ lòng bàn chân tới toàn thân, đối với tôi mà nói, rất khó chịu được.
Khi nhìn thấy người kia, cũng là một ngày sau khi tan việc. Tôi gói một phần cơm thịt kho, cởi xe điện donkey lên đường về nhà.
Xe điện donkey sắp tiến vào chung cư thì đột nhiên tôi nghiêng mắt nhìn thấy ven đường đứng một người, tầm mắt của bà vẫn luôn dõi theo tôi.
Chỉ nhìn bà một cái, tôi liền ngây ngẩn cả người.
Bầu trời âm trầm, mặt trời sắp lặn về tây, mẹ Diệp đứng ở bên cạnh một cây đại thụ đối diện mỉm cười với tôi.
Tôi dừng xe, chân hơi chạm đất nhìn bà, không thể tin được ánh mắt của mình.
"Cô?"
"Tiểu Kết, chào cháu." Bà đi về phía tôi, mặc trên người áo khoác ngoài màu đậm, quấn khăn quàng cô lông dê thuần sắc, một đầu tóc ngắn gọn gàng. So với trong trí nhớ của tôi, ít đi một chút hơi thở dịu dàng, có vẻ già hơn một chút rồi.
Tính toán, mẹ Diệp đã 55 tuổi, vóc người và khí chất của bà vẫn tốt như cũ, trên mặt trang điểm trang nhã, chỉ là phấn lót tốt hơn nữa cũng không giấu được nếp nhăn nơi khóe mắt.
"Sao cô lại ở chỗ này?" Tôi mờ mịt nhìn chung quanh một chút. Cửa chung cư cũ, thế nào cũng không giống là nơi hẹn người đi ăn cơm dạo phố. Huống chi, tại sao bà ấy lại ở thành phố này chứ?
"Cô là tới tìm cháu, Tiểu Kết." Bà nở nụ cười, cúi đầu nhìn đến hộp tôi treo ở đầu xe, hỏi, "Cháu còn chưa ăn cơm tối sao? Có thời gian không, chúng ta tìm một chỗ ngồi một chút, cô đã lâu rồi không gặp cháu."
Tôi nghi hoặc nhìn bà, đoán không ra dụng ý của bà, nhưng mà bà là trưởng bối, cũng đã đứng trước mặt tôi, tôi thật sự tìm không ra lý do cự tuyệt.
Tôi và mẹ Diệp ở một quán cà phê, mặt đối mặt ngồi xuống, chúng tôi gọi một phần ăn. Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, mẹ Diệp quan sát tôi tỉ mỉ, trên mặt vẫn lộ nụ cười.
Nụ cười này lập tức kéo trí nhớ tôi về lại mùa đông năm ấy, hình như bà vĩnh viễn đều là như vậy, sẽ không lộ ra suy nghĩ thật ở trên mặt, khiến người ta nhìn không thấu, làm người khác nổi da gà.
"Tiểu Kết, cháu càng ngày càng đẹp." Mẹ Diệp mở miệng trước, "Chỉ là gầy một chút, hiện tại thân thể có tốt không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
