Tôi không biết Diệp Tư Viễn rời đi lúc nào, là anh tự đi? Hay là bị tôi đuổi ra ngoài?
Tóm lại chờ tôi tỉnh táo lại thì phát hiện trong phòng nhỏ đã không có bóng dáng của anh.
Tôi chán nản ngồi ở trên sàn bừa bãi, trên người còn khoác áo của anh, tôi lẳng lặng tự hỏi tất cả những gì đã xảy ra trước đó, biết mình quá vọng động rồi. Trên thực tế, đã thật lâu tôi không có kích động như vậy, mất khống chế là bởi vì cái gì? Đương nhiên là tôi biết đáp án.
Xoa đầu của mình, tôi đứng lên đi rửa mặt, cúi đầu nhìn thấy những thứ bị tôi bỏ trên mặt đất, tôi cười cười, mới vừa rồi tâm tình của Diệp Tư Viễn là như thế nào? Trong giây lát thấy những thứ vật cũ năm xưa này, anh có nhớ lại những kỉ niệm của chúng tôi hay không? Còn có những bức hình bị tôi xé nát, nhìn những mảnh vụn kia, thế nhưng tôi lại không cảm thấy hối hận một chút nào, có lẽ mọi chuyện đã thật sự trở thành quá khứ rồi, giữa quan hệ giữa tôi và anh tựa như những bức hình này, sau khi bị xé thành những mảnh nhỏ thì không còn cách nào có thể cứu vãn được nữa.
@@@@@@@@@@@
Ngày hôm sau, tôi dùng một đôi mắt sưng đỏ và đôi chân khập khiễng đi làm. Mới vừa ngồi vào trước bàn làm việc, các đồng nghiệp nữ liền xông tới, ồn ào lộn xộn hỏi thăm tôi chuyện đêm hôm trước.
"Tại sao mặt lại sưng lên như vậy?"
. . . . . .
Tôi úp sấp trên bàn cầu xin bọn họ khoan dung: "Van cầu các cậu, tha cho mình đi!"
Nhìn thấy tôi thật sự không muốn nói, các đồng nghiệp nữ mới bất đắc dĩ tản đi nhưng mà tôi lại vẫn có thể nghe họ nhỏ giọng thảo luận cái gì như cũ. Đúng vậy, về Diệp Tư Viễn, luôn có thể đưa tới rất nhiều đề tài, họ tò mò cũng không có gì bất thường.
Quan tiểu thư vẫn liên lạc với tôi như cũ nhưng tôi lại tránh gặp mặt cô ấy, chỉ trao đổi bằng điện thoại và bưu kiện, nếu nhất định phải gặp mặt nói chuyện thì tôi liền nhờ người khác đi giúp. Quan tiểu thư không nói gì nhưng tôi có thể cảm thấy cô ấy rất không vui nhưng mà tôi lại thật sự không muốn chạm mặt Diệp Tư Viễn, cho dù là bởi vì chuyện làm ăn, cũng không được.
Tôi không tiếp tục gặp mặt với Trình Húc, chỉ là thỉnh thoảng gọi điện thoại, anh ta hẹn tôi ăn cơm, tôi cự tuyệt. Dần dần, anh ta không gọi tới nữa.
Giữa tháng 11, tôi dọn nhà, tìm một công ty chuyển nhà, đồ đạc chỉ chất khoảng nửa xe tải nhỏ chuyển đến nhà mới. Trong quá trình đợi Uyển Tâm ra tù, tôi ngoài ý muốn nhận được điện thoại của một cố nhân.
"Trần Kết, còn nhớ anh không? Anh là Phùng Tiếu Hải."
"Nhớ chứ! Bây giờ anh như thế nào? Đã rất lâu không có liên lạc rồi!"
"Đúng vậy, anh muốn hỏi em, ngày Uyển Tâm ra tù anh và em cùng đi đón cô ấy có được không?"
Đây thật sự là chuyện mà tôi không ngờ, mãi cho đến khi ngồi lên xe của Phùng Tiếu Hải, cùng anh ta đi đến nhà giam ngoại ô mà tôi vẫn còn chưa kịp phản ứng.
Phùng Tiếu Hải mập hơn rất nhiều, tóc cạo ngắn ngủn, mặc áo jacket, thì ra là một người gầy gò thấp bé hiện tại cũng có thể trầm ổn như vậy. Anh ta nói cho tôi biết anh ta đã mở được hai cửa hàng quần áo ở Đông Thanh, mấy năm này vẫn đang làm đồng phục để buôn bán sỉ, những năm gần đây anh ta vẫn luôn đi nhà giam thăm Uyển Tâm, chỉ là Uyển Tâm chưa bao giờ nói cho tôi biết.
Thời điểm thấy Uyển Tâm, tôi khóc, Phùng Tiếu Hải cũng khóc. Dưới trời xanh mây trắng, Uyển Tâm bước ra khỏi cửa nhà tù, sau khi ôm tôi liền ôm chặt lấy Phùng Tiếu Hải.
Tôi trợn mắt há mồm nhìn bọn họ, đột nhiên hiểu ra tất cả, nụ tình yêu lúc tôi chưa kịp phát hiện đã lặng lẽ nở rộ, Phùng Tiếu Hải sử dụng một cách thức không chê được, đã sớm bắt trái tim Uyển Tâm làm tù binh.
Ba người chúng tôi cùng nhau đi ăn một bữa cơm, ăn mừng cho Uyển Tâm. Trong cả đoạn đường lúc nào Phùng Tiếu Hải cũng nắm tay Uyển Tâm thật chặt, anh ta còn chưa cao bằng Uyển Tâm, dáng vẻ cũng không đẹp trai nhưng khi nhìn hai người bọn họ đi cùng một chỗ, bốn mắt nhìn nhau thế nhưng tôi lại cảm thấy bọn họ cực kỳ xứng đôi. Tôi cảm thấy vui mừng thay cho Uyển Tâm, thật sự , tôi cho là tương lai của Uyển Tâm sẽ rất khó khăn, nhưng hôm nay xem ra thật sự đúng là tôi đã quá lo lắng rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
