Thẩm Tri còn chưa có tới, Diệp Tư Viễn dẫn tôi đi đến bệnh viện gần nhất, tài xế của anh là chú Trữ hỏi có cần giúp một tay hay không, Diệp Tư Viễn lắc đầu nói không cần, sau đó cõng tôi tiến vào đại sảnh bệnh viện.
Thời điểm đăng kí tôi mới nhớ lại là mình thật sự không có mang theo tiền, Diệp Tư Viễn nói: "Trong túi quần của anh có tiền, tự em lấy đi rồi đăng kín đi."
Thời điểm đang lục tìm tiền tôi sờ thấy một vật kỳ quái trong túi quần anh nhưng mà tôi lại không muốn nghĩ nhiều, chỉ mặc cho Diệp Tư Viễn cõng tôi đi vào phòng cấp cứu ở đại sảnh.
Tôi bị thương cũng không nặng, bác sĩ giúp tôi làm sạch vết thương ở bàn tay, sát trùng, sau đó dùng hai miếng băng gạc băng lại. Diệp Tư Viễn yêu cầu bác sĩ tiêm phòng uốn ván cho tôi, tôi trợn to hai mắt: "Không cần đâu!"
Anh nhìn tôi: "Để phòng ngừa ngộ nhỡ, sau khi bị thương tay em còn phải chạm qua rất nhiều thứ."
Được rồi, tôi nhận mệnh.
Bác sĩ giúp tôi thử test trên da, một lát sau xác nhận không có quá mẫn cảm liền kêu tôi kéo quần jean xuống rồi tiến hành tiêm vào.
Diệp Tư Viễn vẫn đứng ở bên cạnh tôi, thậm chí tôi đã có chút thẹn thùng rồi, liếc anh một cái: "Chích cái mông mà anh cũng nhìn?"
Anh sửng sốt một chút sau đó xoay người đi ra ngoài.
Bác sĩ len lén cười, hỏi tôi: "Bạn trai cô hả?"
"Không phải."
"Cô đang mặc đồ của anh ta đấy."
"Tôi lạnh!"
"Cậu ta đang theo đuổi cô...cô không có đồng ý sao?" Bác sĩ là một người đàn ông trung niên hơn 40tuổi vậy mà lại rất nhiều chuyện.
"Được rồi!" Bác sĩ đưa cho tôi một miếng bông sát trùng: "Tự giữ nha."
Tôi đè nó vào vị trí lỗ kim, đứng lên, kéo quần.
Bác sĩ dọn dẹp dụng cụ, nhìn tôi phải đi, nói: “Cô gái, cô đừng ghét bỏ thân thể người ta không tốt, thằng nhóc đó dáng vẻ không tệ, nhìn người trầm ổn đáng tin, nếu như trong nhà phản đối thì cô cứ kiên trì, kiên trì hơn nữa, người tàn tật muốn tìm đối tượng cũng không dễ dàng gì, tôi thấy hình như cô cũng có ý với cậu ta."
Có ý ở chỗ nào…chỗ nào nha! Tôi dựng râu trợn mắt nhìn bác sĩ, không biết nên trả lời như thế nào, nói cám ơn rồi đi ra khỏi phòng.
Khập khiểng đi tới trên hành lang, Diệp Tư Viễn đang đợi tôi.
Anh đang nhìn tranh tuyên truyền trên tường, thân thể đứng rất thẳng, bả vai thả lỏng, nếu như bỏ qua việc áo sơ mi trên người anh bị tôi ép tới nhăn nhúm cùng với ống tay áo mềm mại buông thong xuống dưới thì nhìn anh thật anh tuấn bất phàm, ưu nhã thong dong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
