Thẩm Tri đứng ở trong mưa, tôi nói: "Thật sự không cần, không bắt được xe thì tôi có thể ngồi xe buýt."
"Trần tiểu thư, cô vì hoạt động của chúng tôi mà bận rộn rất lâu, hiện tại thân thể lại không thoải mái, nếu mắc mưa bị bệnh thì chúng tôi sẽ rất áy náy, quả thật nơi này rất khó bắt xe, cô nên lên xe đi."
Anh ta mở cửa xe sau cho tôi, tôi nhẹ nhàng nhìn thoáng qua cả người Diệp Tư Viễn, anh yên tĩnh ngồi ở chỗ đó, nghiêng đầu nhìn tôi, "Đôi tay" của anh xuôi ở bên người, "Mu bàn tay" khoác lên đệm dựa ghế ngồi, không có sức sống.
Tôi thở dài, dù sao bọn họ cũng là khách hàng của tôi, tương lai mọi người còn phải hợp tác, lại còn có Tiểu Chương đang ở bên cạnh, giằng co không lên xe nhất định sẽ làm cho cô ấy cảm thấy kỳ quái, tôi cúi người một cái, cười nói với Diệp Tư Viễn đang ở trong xe: "Được rồi, vậy thì thật là cám ơn Diệp tiên sinh."
Tôi lên xe, vẫy vẫy tay với Tiểu Chương, xe liền khởi động .
Diệp Tư Viễn ngồi bên trái, tôi dán thật chặt vào cửa xe bên phải, cố gắng duy trì khoảng cách lớn nhất với anh.
Tôi nói địa chỉ cho tài xế sau đó không nói lời nào nữa, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong xe yên tĩnh khác thường, âm nhạc cũng không có mở, chỉ có thể nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa xe. Tôi cảm thấy cực kỳ khó chịu khi ngồi ở bên cạnh Diệp Tư Viễn.
Tôi không có quay đầu liếc anh một cái nhưng tôi biết anh đang nhìn tôi, nhưng mà có gì để nhìn đây? Tôi đã cho anh thời gian, đã cho anh cơ hội, thời gian dài như vậy, anh không có ý nghĩ quay trở lại thì bây giờ lại định làm gì?
Tài xế không quen đường, thỉnh thoảng hỏi tôi phải đi như thế nào, tôi trả lời ngắn gọn, xe chạy qua cái cầu cao, lại qua mấy cái đèn xanh đèn đỏ, rốt cuộc cũng dừng lại ở cửa chung cư tôi thuê.
"Đến rồi, cám ơn các anh đã đưa tôi về, hẹn gặp lại." Sau khi nói xong câu này với Thẩm Tri đang ngồi phía trước, cũng không nhìn người bên cạnh một cái, cầm lấy túi xách bước nhanh xuống xe.
Tôi nghe thấy phía sau có người xuống xe, mở cửa xe, tiếp sau đó có một người khác xuống, tôi chạy chậm lại, thật sự là vì đang mang giày cao gót nên chạy không nhanh, người kia vẫn đi theo sau tôi cho đến khi tôi đi tới đầu hành lang.
Rốt cuộc tôi cũng dừng bước lại, hai tay chống lên cửa sắt ở hành lang, nhỏ giọng thở hổn hển.
Tôi đã chuẩn bị tư tưởng, tâm lí rất nhiều nhưng không có chuẩn bị việc đột nhiên quay lại quá khứ, đột nhiên đối mặt với anh.
"Có chuyện gì không?" Đèn đường mờ mờ, mưa phùn sương mù, tôi nhìn chằm chằm mắt Diệp Tư Viễn, muốn từ trong đó đọc được một ít suy nghĩ của anh.
Nhưng không có gì cả, anh chỉ đứng cách xa khoảng 5- 6m, lẳng lặng nhìn tôi, mặc nước mưa xối lên trên người, mím môi trầm mặc không nói .
"Có muốn anh đưa em đến bệnh viện hay không? Sắc mặt của em không được tốt lắm."
"Không cần, bệnh cũ thôi."
"Đã đi khám bác sĩ chưa?"
"Rồi, Tây y ,Trung y đều khám qua."
"Bác sĩ nói như thế nào?"
"Bác sĩ nói. . . . . . Em đáng đời." Diệp Tư Viễn ngẩn ra, tôi lại bị lời nói của chính mình chọc cho cười lên, nhún bả vai, khoát tay với anh: "Dù sao cũng từng bị thương nhiều chỗ, có lành thì cũng không giống trước được, bệnh nhỏ, quen là tốt rồi."
Anh nhìn tôi hồi lâu, đột nhiên nói: "Thật xin lỗi."
Tôi ngây ngẩn cả người. Thật xin lỗi? Xin lỗi cái gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
