Tôi đeo lên kính mát, bỏ qua ánh mắt ngây ngốc của các đồng nghiệp, ngẩng đầu rời đi.
Chỉ có trời mới biết toàn thân tôi run lên dữ dội, trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi, tim cũng muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cặp chân nhũn ra giống như bị bệnh sốt rét, giày cao gót giẫm trên đất mà giống như giẫm trong đống bông vải.
Nếu như tôi nói hiện tại trong đầu tôi là một đống bột nhão thì có ai tin hay không?
Mà tôi cũng xác định là không có gì phải suy nghĩ nữa cả, trên đường đi đến bãi đậu xe, tôi có thể cảm nhận được có một ánh mắt vẫn giằng co ở trên người tôi, ngay cả sống lưng cũng cảm thấy nóng hừng hực nhưng tôi vẫn không có quay đầu lại.
Cho đến khi ngồi vào trong xe, tôi hít sâu mấy cái mới có thể làm cho mình bình tĩnh lại.
Tiểu Chương lo âu nhìn tôi: "JO¬JO, sắc mặt của cậu rất xấu. Không thoải mái sao?"
Tôi ngây ngốc nhìn cô ấy, thật lâu sau mới phản ứng được, lắc đầu mà nói: "Không có."
"Cái người vừa mới kêu cậu là Tiểu Kết đó, cậu thật sự. . .Không biết anh ta sao?"
"Có lẽ trước đây có quen biết nhưng mình không nhớ rõ." Tôi nhếch miệng cười cười: "Tối nay ăn cái gì? Không phải vừa mới nói làm xong sẽ đi ăn một bữa hay sao?"
Đồng nghiệp nam Tiểu Quách đang lái xe, trả lời: "Ăn lẩu được không?"
"Được đó!" Al¬ice cùng Tiểu Chương vui vẻ hưởng ứng.
Bọn họ bắt đầu thảo luận nên đi quán lẩu nào, nội dung chủ yếu là nên chọn Bò Mập hay là Dê Béo, mùa này nấm kim châm có dễ ăn hay không. . . Tôi chỉ nhìn về phía ngoài cửa sổ, tâm loạn như ma.
Suy nghĩ rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, một màn vừa mới xảy ra kia giống như vẫn còn ở ngay trước mắt.
Tôi nghĩ đến ánh mắt người kia, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Tôi đau khổ phát hiện ra rằng mình đã không cách nào chồng khớp người này với anh trong quá khứ.
Đúng, tôi biết anh, tôi nhớ ra anh, giờ nào khắc nào tôi cũng đang nhớ anh nhưng khi anh chân chân thực thực đứng trước mặt tôi thì tôi lại phát hiện anh đã trở nên xa lạ như vậy.
—— Diệp Tư Viễn, anh đã trở lại?
Bốn người chúng tôi vây quanh nồi lẩu nóng hầm hập chờ thức ăn chín, Tiểu Chương cùng Alice đang trò chuyện giết thì giờ.
Tiểu Chương hỏi hôn lễ của Alice đã được chuẩn bị như thế nào rồi, Al¬ice lập tức hưng phấn, ríu ra ríu rít nói chuyện không ngừng. Cô ấy đưa tay trái ra cho chúng tôi nhìn chiếc nhẫn đính hôn của mình: "Lúc kết hôn sẽ có thêm một cái nữa, là bạch kim đó, nhìn thì tầm thường nhưng thật ra tốn rất nhiều tiền đấy."
Tiểu Chương còn chưa có bạn trai, hâm mộ nhìn chiếc nhẫn bạch kim trên ngón áp út của Alice, nói: "Thật hạnh phúc! Mình vẫn luôn thích được đeo nhẫn kết hôn cho bạn trai, nhất là đàn ông có bàn tay đẹp, đeo nhẫn vào cực kì đẹp."
"Đúng đúng đúng, lúc quen biết với chồng mình thì mình cũng chú ý đến tay của anh ấy đầu tiên , ngày đó bạn bè của chúng mình liên hoan, kêu một chai Laffey, mọi người ngồi lại gần nhau chơi đùa, lúc đó chính là chồng mình rót rượu. Lúc mình nhìn anh ấy cầm ly thì ánh mắt liền lóe sáng, đầu ngón tay thon dài lại có lực, màu da rất trắng, móng tay lại sạch sẽ, khớp xương rõ ràng kết hợp với vẻ mặt hơi say của anh ấy khi nhìn ly rượu, ai nha má ơi! Mình liền ngất ngay tại chỗ!"
Tiểu Chương cùng Tiểu Quách cười "Ha ha ha", Tiểu Chương kéo tay Tiểu Quách qua nhìn: "Ai! Tay của cậu xấu thật, cậu xem ngón tay ngắn ngủn! Toàn là vết chai!"
Tiểu Quách có chút không phục nói: "Mình ở nông thôn, khi còn bé đã bắt đầu làm việc nhà nông rồi, có thể so sánh với những người đàn ông ở thành phố sao."
Tiểu Chương như nhớ tới cái gì đó, đột nhiên nói: "A! Đúng rồi, mới vừa rồi nhìn thấy người đàn ông kia, không phải là anh ta không có tay chứ?"
Al¬ice lắc đầu: "Không có dài như vậy, mình có nhìn cẩn thận rồi, chỉ đến chỗ này thôi."
Tay cô ấy chỉ vào chỗ cách bả vai Tiểu Chương khoảng 10cm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
