Trình Húc cũng không có mời tôi đi ăn đại tiệc mà dẫn tôi tới một quán ăn gia đình.
Thời tiết đã rất lạnh, tôi ngồi trong gió rét, lạnh cóng đến mức run lẩy bẩy.
Anh ta lấy giúp tôi một chén nước ngô nóng, sau đó thuần thục gọi vài món thức ăn, nói với tôi: "Vợ chồng ông chủ mở quán ăn này không dễ dàng gì, bọn họ có mấy món đặc biệt làm rất ngon."
"À..." Tôi vẫn cảm thấy có chút kỳ quái cho đến ông chủ bưng món ăn lên, nhiệt tình chào hỏi Trình Húc lại còn ý vị sâu xa nhìn tôi một cái thì tôi mới biết là bọn họ quen biết nhau.
Sau khi ông chủ đi vào trong tôi mới hỏi anh ta: "Anh quen với ông chủ hả?"
"Con gái của ông ấy là bạn gái trước của anh." Trình Húc cười lên: "Sau khi anh tốt nghiệp bởi vì không muốn chia tay với cô ấy nên đã đến thành phố cô ấy sống, kết quả là chưa tới một năm thì cô ấy đã đá anh để đi theo một hoa kiều người Hongkong, có lẽ hiện tại đang ở Hongkong làm phu nhân nhà giàu rồi. Tuy cô ấy không trở về nhưng quan hệ giữa anh và ba mẹ cô ấy lại trở nên rất tốt."
Khóe miệng tôi giật giật nhìn anh ta, chuyện này là vì sinh nhật tôi sao? Là muốn theo đuổi tôi sao? Làm gì có chuyện một người đàn ông theo đuổi phụ nữ lại dẫn cô ấy đến quán ăn của ba mẹ bạn gái cũ, chẵng lẽ muốn giới thiệu lịch sử tình cảm của mình cho cô ấy biết hay sao?
"Thế nào? Cảm thấy kỳ quái?" Trình Húc lắc đầu cười, đột nhiên nói: "JO¬JO, ai cũng có quá khứ . Anh vẫn tò mò chữ kí QQ của em có ý nghĩa gì, không phải em nói là bạn trai của em đang ở nước ngoài sao? Tại sao lại viết “ Em đang chờ anh trở về”?"
Tôi cầm chiếc đũa ngây ngốc nhìn anh ta, suy nghĩ một chút, nói: "Đã lâu anh ấy không có trở về, tôi đang chờ anh ấy."
"Lúc nào thì anh ta trở về?"
"Không biết."
"Nếu anh ta không trở về thì sao?"
"Không biết."
"Em định chờ anh ta bao lâu?"
"Đến ngày 27 tháng 9 năm sau." Tôi nghiêng đầu nghĩ: "A! Còn chưa tới một năm nữa."
"Nếu như đến lúc đó anh ta không trở lại đây thì sao?"
"Không biết."
"JO¬JO, có một chuyện anh vẫn luôn muốn nói với em."
"Ha! Đừng nói anh thích tôi, muốn theo đuổi tôi nha! Hôm nay là sinh nhật của tôi, nếu cự tuyệt anh thì có vẻ không nể mặt anh cho lắm!"
"Không đâu." Trình Húc nở nụ cười, bộ dạng anh ta khi cười rất đẹp mắt: “Anh muốn nói là em có nguyện ý để cho anh cùng với em chờ anh ta trở về hay không?"
". . ." Tôi nhìn anh ta, hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Sinh nhật này trôi qua thật là kỳ diệu.
Mãi cho đến lễ mừng năm mới về nhà thì tính ra số lần tôi gặp lại Trình Húc chưa quá 5 đầu ngón tay.
Hơn nữa đây là mùa đông đầu tiên tôi chưa gặp mặt Tần Lí, thậm chí tôi còn có chút không quen.
Mặc dù mấy năm trước gặp mặt, chúng tôi cũng không có nhắc tới Diệp Tư Viễn nhưng cuối cùng tôi vẫn cảm thấy Tần Lí là nguồn thông tin duy nhất của tôi, thông qua Tần Lí, tôi có thể mơ hồ biết được chuyện của anh.
Ít nhất tôi có thể biết anh không có chết.
Đúng vậy, tôi đã từng nghĩ rằng anh đã chết rồi, chết một cách cô đơn, mọi người chỉ đang gạt tôi vì không muốn để cho tôi lo lắng.
Đúng là suy nghĩ rất buồn cười, khi đối mặt với Tần Lí thì tôi hiểu biết rõ mình thật sự suy nghĩ nhiều rồi.
Tôi không biết bất kỳ chuyện gì của Diệp Tư Viễn, thậm chí tôi còn không biết anh có còn ở Milan hay không nhưng mà tôi lại biết anh vẫn còn sống.
Chúng tôi đã trở thành bạn bè vô cùng thân thiết.
Trình Húc trầm ngâm chốc lát, hỏi tôi: "Có muốn đi dạo thành phố J một vòng hay không? Anh sẽ làm hướng dẫn viên du lịch cho em, hiện tại nơi đó xuân về hoa nở, phong cảnh rất tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
