Tôi lấy khăn quàng cổ, bao tay xuống. Trình Húc mời tôi ngồi vào trên ghế sa lon, rót trà cho tôi, sau đó nâng một chồng sách tuyên truyền cùng ngồi xuống.
"Giám đốc Trần, đây là sách tuyên truyền công ty chúng tôi làm vào hai năm trước, bởi vì hai năm gần đây mới làm xong rất nhiều công trình, cho nên tính toán làm lại. Hàng năm chúng tôi phải tham gia hội triển lãm rất nhiều lần, lượng sách dùng vẫn rất lớn."
"Quản lý Trình, ngài ngàn vạn đừng gọi tôi là giám đốc Trần, gọi tôi là JOJO, hoặc là Tiểu Trần, Trần Kết đều được. Tôi vẫn là một người mới, còn có thật nhiều chuyện muốn xin ngài chăm sóc đấy."
Anh ta cười một tiếng, nói: "Được, vậy tôi gọi cô là JO¬JO đi."
Tôi nhận lấy sách tuyên truyền trong tay anh ta lật xem một chút, thiết kế xác thực tương đối cũ, sau đó thảo luận với anh ta hiệu quả muốn đạt tới của một quyển sách mới, thiết kế của chúng tôi cần có tư liệu sống.
"Rất nhiều công trình làm đến cực kỳ xinh đẹp. Cô có biết rạp hát lớn thành phố H không? Chính là thiết kế của công ty chi nhánh chúng tôi, cũng là kiến trúc thuộc trách nhiệm của công ty chúng tôi, chỉ là hình trong tay chúng tôi không phải đặc biệt tốt, có vài thực cảnh công trình còn cần các cô phái nhiếp ảnh gia đi đến tận nơi chụp vài tấm."
"Cái này không có vấn đề. A! Thì ra rạp hát lớn là công ty các anh xây sao? Tạo hình rất đẹp mắt! Tôi đặc biệt thích." Tôi tin tưởng ánh mắt của mình nhất định tràn ngập vẻ sùng bái, thiên xuyên vạn xuyên vuốt đuôi không xuyên, đây đơn giản là lời khách sáo lộ liễu.
Trình Húc lắc đầu cười lên: "Tạm được, bên ngoài khí thế rất rộng lớn, nhưng nhìn cũng biết lại chịu không được khảo nghiệm thời gian, giống như trạm xe lửa thành phố H, tôi vẫn cảm thấy tạo hình giống như đập nước lớn."
Tôi không nhịn được cười lên, người này thật thú vị, tôi nói: "Thật may tôi không phải là người địa phương, nếu không khẳng định phải tranh cãi với ngài, trạm xe lửa này là kiêu ngạo của người thành phố H đó, nghe nói năm đó nhận hết vinh dự và tán dương!"
"Rất khó coi. Thật ra thì tôi cũng không phải là người địa phương, cô là người nơi nào?"
"Tình K, cách chỗ này rất xa."
"A, khẩu âm nghe không quá khác. Tôi là thành phố J, gần hơn cô nhiều".
"Tôi ở chỗ này học đại học, tốt nghiệp liền lưu lại,cơ hội phát triển ở nơi này tốt hơn ở quê nhiều."
"Tôi thì tốt nghiệp xong mới tới, cô bao nhiêu tuổi rồi? Tôi nhìn cô chắc mới hơn hai mươi".
"Tới cuối năm là hai mươi bốn rồi, tôi đi làm từ năm trước." Hàn huyên mấy câu, tôi phát hiện hai chúng tôi đang nói chuyện tào lao rồi. Tình trạng này thật không tệ, đổi thành bình thường, tôi nhất định nói chuyện với anh ta một lát, nhưng hôm nay thân thể của tôi thật không thoải mái, vội vàng muốn trở về ổ nhỏ đi ngủ.
"Tôi cũng nên đi, cô ở đâu? Thuận đường thì để tôi tiễn cô, hôm nay tuyết rơi, sẽ khó bắt xe"
Tôi nghĩ nghĩ, vẫn là cự tuyệt: "Không cần, nơi này có xe buýt có thể đến nhà tôi, rất thuận tiện. Quản lý Trình, tôi đi trước, ngài bận rộn, ngày mai liên lạc bằng điện thoại."
Anh ta có hơi thất vọng: "Được, gặp lại sau, cô đi đường cẩn thận."
"Tôi biết rồi, hẹn gặp lại."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
