Mãi cho đến trung tuần tháng tám, ba mới hỏi được chuyện của Diệp Tư Viễn. Bởi vì tôi rất ít gọi điện thoại với người khác, cũng ít lên mạng nói chuyện phiếm, rốt cuộc ba cảm thấy kỳ quái.
Tôi nói với ông, Diệp Tư Viễn đang ở nước ngoài, chúng tôi liên lạc thông suốt, ba không hiểu lắm. Chỉ là từ khi tôi trở về, ông chưa từng vì tôi trở lại mà cảm thấy bất mãn.
"Lễ mừng năm mới không trở lại, nghỉ hè cũng không về. Người như vậy, thân thể đã không tốt, còn không quan tâm con, con còn băn khoăn hắn làm cái gì? Thật không biết đầu óc con đang suy nghĩ gì!"
Tôi cười cười không nói, tôi có thể nói cái gì? Nếu như nói cho ba, Diệp Tư Viễn đã không cần tôi nữa, mấy tháng trước anh đã nói chia tay với tôi, đoán chừng ba sẽ giận đến tăng huyết áp.
Tuần cuối cùng của tháng tám, tôi đi thăm mẹ Uyển Tâm. Uyển Tâm xảy ra chuyện, mẹ Uyển Tâm nhìn qua có vẻ già đi rất nhiều. Bà cũng không có đổ tức giận lên trên người tôi, trên thực tế, tính khí Uyển Tâm và mẹ chị ấy cực kỳ giống nhau, mẹ Uyển Tâm chỉ là hắng giọng mắng to Diệp Tư Hòa một trận, tiếp đó liền ôm tôi khóc.
"Tiểu Kết, sau này Uyển Tâm ra ngoài, đến bằng tốt nghiệp cũng không có, con bé nên làm cái gì đây? Chẳng lẽ giống như bác, cả đời dựa vào đàn ông để sống sao?"
Tôi an ủi bà, nói với bà không cần lo lắng, tôi sẽ thường đi thăm Uyển Tâm. Đợi đến khi Uyển Tâm ra tù, tôi nhất định sẽ giúp chị ấy.
Sau khi về nhà, tôi bắt đầu suy tính chuyện nhập học. Trước đó Tần Lý đã nói với tôi, tôi bởi vì bệnh nên thủ tục tạm nghỉ học đều đã làm xong, sau khi tựu trường sẽ học tiếp đại học năm ba, nhưng gần tới khai giảng, tôi còn có chút không biết làm sao.
Vừa lúc đó, tôi nhận được điện thoại của một người phụ nữ trẻ tuổi. Cô ấy nói cho tôi biết, cô tên là Mol¬ly, tới giúp tôi làm thủ tục trở về trường học.
Tôi không biết cô là ai, nhưng mấy ngày sau cô thật tới nhà tôi, cười hì hì chào hỏi ba, dì Mỹ, Trần Dạ, nhà tôi còn đang ăn bữa cơm cuối cùng để tiễn tôi trở về thành phố H.
Tôi vẫn luôn có chút ngây ngốc nhìn cô nhanh nhẫu giúp tôi thu xếp hành lý, gửi vận chuyển, lấy vé lên máy bay, không nhịn được hỏi cô: "Cô làm ở công ty của Tần Lý sao?"
"Đúng vậy." Mol¬ly cười với tôi, xem ra cô vẫn chưa tới ba mươi tuổi, dung mạo rất xinh đẹp, "Tiểu Kết, cô không cần quan tâm gì hết, đi theo tôi là được."
Đêm hôm đó, tôi ném va ly hành lý của mình và túi du lịch ra, bắt đầu xách hành lý.
Đợi đến ngày hôm sau, Mol¬ly tới tìm tôi thì kinh ngạc phát hiện ra tôi đã chồng chất mấy túi lớn ở cửa.
"Tiểu Kết? Cô đang làm gì vậy?" Cô hỏi tôi.
"Sau khi khai giảng, tôi dọn trở về phòng ngủ." Tôi chỉ túi xách trên đất, "Đồ của tôi đều ở đây rồi, sau này tôi sẽ không trở lại nơi này."
"Chuyện này. . . . . ." Mol¬ly có chút khó xử, tôi cười với cô: "Phòng lớn như vậy, một mình tôi cũng không ở nổi, buổi tối sẽ sợ."
"Vậy cô cũng không cần mang hành lý đi hết nha, cuối tuần còn có thể trở lại một đêm chứ sao."
"Không cần. Tôi. . . . . ." Tôi nhìn ánh mắt của cô, "Tôi không muốn trở lại nữa."
Mol¬ly không tiếp tục kiên trì, chúng tôi cùng đi ra cửa, đóng cửa trước, cuối cùng tôi quay đầu lại liếc mắt nhìn căn phòng lớn này, quá khứ trong nháy mắt cửa chính khép lại liền vùi sâu vào trong trí nhớ.
@@@@@@@@@@@@
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
