Tôi nằm ở trên giường hai ngày hai đêm, không ăn cơm, không ngủ, không nói lời nào, cũng không chịu tiến hành vật lý trị liệu.
Tôi mặc cho bọn họ nói chuyện ở bên tai tôi, giúp tôi vô nước biển, giúp tôi xoa bóp, giúp tôi mát xa, chỉ là không muốn động một chút nào.
Tùy tiện bọn họ làm cái gì thì làm. Dù sao, tôi đã chết rồi.
Hai ngày sau, Tần Lý đến thăm tôi.
Nhìn thấy anh ta, tôi lại không nhịn nổi nữa, lập tức khóc lần nữa. Tôi khóc đến kinh thiên động địa, ở trên giường thiếu chút nữa sặc khí. Tần Lý gọi bác sĩ, y tá đi ra khỏi phòng bệnh, đóng cửa lại rồi điều khiển xe lăn trở lại bên cạnh tôi.
"A Lý, tại sao? Anh biết tại sao! Đúng không?" Tôi khóc hỏi anh, nắm chặt tay trái của anh, giống như nắm một cây cỏ cứu mạng.
Tần Lý mím môi, anh thở dài, trở tay nắm tay của tôi, trầm giọng nói: "Tiểu Kết, em tỉnh táo một chút, hãy nghe anh nói."
Tôi lập tức ép buộc mình ngừng khóc thút thít, tràn đầy mong đợi nhìn anh.
Tôi đương nhiên hiểu rõ Diệp Tư Viễn, chuyện không có suy tính rõ ràng, anh sẽ không nói với tôi, nhìn tổng hợp tình huống mấy tháng gần đây, chuyện này anh đã suy tính lâu rồi.
"Nhưng A Lý! Em nghĩ không thông!" Tôi lau nước mắt, "Em làm gì sai sao? Anh ấy lại vẫn muốn gạt em, nói anh ấy yêu người khác! Không phải anh ấy ngã bệnh? Hoặc là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ? A Lý! Có phải như vậy không?"
"Không phải, Tiểu Kết, Tư Viễn hắn không có việc gì." Tần Lý lại lần nữa thở dài. Anh duỗi cánh tay xoa đầu tôi, lòng bàn tay ấm áp vuốt ve tóc của tôi, "Tiểu Kết, hiện tại anh không biết nên nói như thế nào, chuyện này thật sự rất đột ngột, anh hoàn toàn không ngờ tới Tư Viễn sẽ quyết định như vậy. Anh sẽ không thay hắn giải thích cái gì, cũng sẽ không bảo em đừng trách hắn, trên thực tế, tự anh cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cảm thấy hắn làm một quyết định sai lầm cực đoan. Nhưng. . . . . . Tiểu Kết, anh tin tưởng Tư Viễn làm như vậy luôn là có lý do của hắn. Anh chỉ hi vọng em có thể nhìn về phía trước, giai đoạn hiện nay, trước hết để cho mình hổi phục trở lại, ăn cơm thật ngon, rèn luyện, trị liệu thật tốt, tất cả chuyện chờ thân mình tốt hơn rồi lại nói, có được hay không?"
"A Lý, anh ấy không cho em lý do." Tôi cười thê thảm, lắc đầu nói, "Em và anh ấy ở cùng nhau hơn hai năm, nhưng ngoài một câu chia tay, anh cũng không nói gì cả."
Cái gì cũng không có, không có mơ ước, không có ánh sáng, không có tương lai. Lòng của tôi hoàn toàn chết, ở nơi này hai ngày hai đêm, tôi hoàn toàn không cách nào suy tư.
Tôi che ngực của mình, nơi đó đang chảy máu ào ào.
Nghĩ đến anh sẽ biến mất trong tương lai cuộc đời tôi, tôi đã từng cho rằng anh sẽ dính líu cả đời với tôi, biến mất khỏi sinh mệnh của tôi! Tôi chỉ cảm giác không khí trong ngực đang từ từ bị rút đi, tôi thật vất vả sống lại, thời gian xuân về hoa nở lại một lần nữa ngã vào địa ngục. Người từng hứa vô số cam kết với tôi, cứ như vậy không cần tôi nữa.
Tôi thật sự ngu! Thật khờ! Tôi hậu tri hậu giác phát hiện, trong mấy tháng này Diệp Tư Viễn khác thường như thế, anh một lần cũng không trở lại, bắt đầu từ lễ giáng sinh, anh ở trong điện thoại và video cũng sẽ không thân thiện, luôn là một bộ dáng u sầu.
Tôi còn ngu ngốc cho là anh đang lo lắng cho tôi, bây giờ nghĩ lại, thời điểm đó anh đã có ý nghĩ này rồi.
Nhưng đến tột cùng là tại sao vậy chứ?!
Tôi còn không biết là tại sao!!
"Tiểu Kết, anh có chuyện muốn nói với em." Đột nhiên Tần Lý có chút muốn nói lại thôi, anh nghĩ nghĩ, còn mở miệng, "Anh tôn trọng quyết định của Tư Viễn, cho nên hắn nhờ vả anh làm một chuyện, anh phải giúp hắn làm được."
"Chuyện gì?"
"Nhà ở chung cư Prague đứng tên của Tư Viễn, hắn đang ở Italy làm công chứng ủy thác, để anh giúp một tay chuyển thành tên của em, còn có một tấm chi phiếu. . . . . ."
"Tần Lý, anh đừng nói nữa." Tôi ngắt lời anh, "Hắn không nợ em."
"Tiểu Kết, em tỉnh táo một chút, Tư Viễn hắn. . . . . ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



Truyện thì cũng hay đấy nhưng mà phần tiếp nối lại không liền lạc với nhau giống như bị cắt bớt vậy làm người xem hơi hụt hẫng và mất hứng vì phần gian đoạn bị cắt đó quả là điểm chết trong chuyện rất tiếc