Nghe được tin tức này tất cả mọi người đều sợ ngây người, bà ngoại anh ngất ngay tại chỗ. Bác sĩ nói phẫu thuật cắt tay phải ngay lập tức tiến hành, xin người thân chuẩn bị tư tưởng cho thật tốt đồng thời cũng phải ký tên đồng ý làm phẫu thuật.
Không người nào nguyện ý ký cái này, ông ngoại, bác Cả, chú Ba đều hỏi bác sĩ có khả năng giữ được cánh tay hay không, dù chỉ là bảo vệ một bên cũng được, nếu như không được thì xin chuyển viện đi thành phố H hoặc là đi Thượng Hải, đi Bắc Kinh, chỉ cần có thể giữ được cánh tay của Tư Viễn thì có mất bao nhiêu tiền đều không phải là vấn đề.
Nhưng bác sĩ nói không được, cánh tay của Tư Viễn đã hoàn toàn bị đốt cháy, tình huống rất xấu, nếu không cắt thì sẽ càng làm tình huống trở nên tồi tệ hơn, tay của cậu ấy đã mất toàn bộ chức năng, không thể bảo tồn được nữa.
Vào lúc đó đột nhiên thím Hai của anh nói: “Tôi ký tên, cắt đi, chỉ cần con tôi sống sót là được.”
Mợ Ba nói với thím Hai: “Văn Linh, em có biết cắt đi hai cánh tay là như thế nào không? Về sau Tư Viễn sẽ trở thành người tàn tật ... không có tay, nó không thể làm được gì cả, có lẽ cả đời này sẽ phải trở thành phế nhân.”
Thím hai nói: “Chẳng lẽ để nó chết?”
Không có ai đáp lời, thím Hai nói tiếp: “ Chỉ cần em còn sống một ngày thì con em sẽ không bao giờ trở thành phế nhân, cho dù không có tay chỉ cần còn sống thì em nhất định sẽ dạy nó cách sống tốt..”
Thím Hai cùng chú Hai đồng lòng ký tên, Tư Viễn liền bị đưa vào phòng giải phẩu tiến hành phẫu thuật.
Thời gian giải phẫu dài đằng đẵng, trên hành lang, bác Cả liền hỏi Diệp Tư Hòa lúc ấy đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra.
Bởi vì Tư Dĩnh, A Miễn và anh đều ở đó nên anh đoán Diệp Tư Hòa cũng không lừa gạt được cái gì, anh ta lập tức quỳ trên mặt đất, lớn tiếng khóc, nói đều là do anh ta không tốt, là sơ sót của anh ta làm hại đến Tư Viễn. Anh ta hung hăng tát vào mặt mình, ôm chân chú Hai nói xin lỗi, khóc đến đau lòng muốn chết. Anh ta nói anh ta hoàn toàn không biết gì về chuyện người đụng vào máy biến thế sẽ bị giựt điện và bị giựt điện sẽ có hậu quả nghiêm trọng như vậy. Tóm lại tình cảnh lúc ấy, tất cả mọi người đều khóc.
Anh cũng khóc, mẹ anh ôm anh thật chặt, khuyên anh không nên đau lòng nhưng làm sao anh có thể không đau lòng cho được! Không có ai so với anh có thể rõ ràng hơn cảm giác mất đi hai cánh tay là như thế nào. Trước 7 tuổi, tay chân của anh hoàn toàn không thể cử động được, tất cả sinh hoạt hàng ngày đều phải nhờ mẹ anh chăm sóc, sau đó nhờ kiên trì rèn luyện cùng với vật lí trị liêụ nên rốt cuộc tay trái cũng đã từ từ khôi phục năng lực vận động, Tiểu Kết, anh thật sự vui mừng, cực kì vui mừng nhưng vừa nghĩ tới sau khi cắt tay cuộc sống của Tư Viễn sẽ giống như anh trước kia… Rõ ràng là có suy nghĩ nhưng không cách nào làm tự mình làm được, không cách nào tự mình cầm nắm đồ vật thì anh liền cảm thấy sợ hãi.
Tất cả mọi người đều khóc rất đau lòng ngược lại thím Hai không khóc, mặc cho Diệp Tư Hòa quỳ trên mặt đất kêu gào giống như bị mắc bệnh tâm thần nhưng thím ấy vẫn không có chút hành động nhỏ nào.
Lúc ấy anh còn cảm thấy kỳ quái, sau đó Tư Viễn nói cho anh biết một chuyện, qua nhiều năm sau đó anh mới hiểu rõ tất cả.
Lúc Tư Viễn được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật thì cậu ấy vẫn còn đang hôn mê, cả người trần truồng, bả vai hai bên bị quấn một lớp băng gạc thật dày, hai bên thân thể gầy teo đã trống rỗng, cái gì cũng không còn nữa.
Cảnh tượng đó thực sự quá bi thương làm cho lòng người chua xót, tất cả mọi người lớn tiếng khóc.
Anh nhìn thấy Tư Viễn đang nằm ngủ say sưa, trong nội tâm hiểu rõ rằng cả đời này cậu ấy đều chỉ có thể mang thân thể khuyết tật như vậy rồi, cậu ấy sẽ không bao giờ còn là Diệp Tư Viễn kiêu ngạo ưu tú, thân thiết khéo léo trong quá khứ cái nữa.
Tình huống tồi tệ hơn xảy ra khi Tư Viễn tỉnh lại.
Lúc cậu ấy tỉnh lại thì anh cũng có ở đó.
Trên người của cậu ấy đắp chăn, vừa mở mắt ra thì cậu ấy liền nhìn thấy thím Hai đang ngồi ở bên giường bệnh. Thím Hai nhìn thấy cậu ấy tỉnh thì biểu tình rất phức tạp, anh đoán chắc lúc ấy thím Hai không biết nên làm sao để nói cho Tư Viễn nghe tất cả mọi chuyện.
Tư Viễn đã 11 tuổi, mới vừa lên lớp năm, đã sớm hiểu chuyện rồi. Vừa bắt đầu mọi người bọn anh đều gạt cậu ấy, bảo là cậu ấy bị thương ở tay, bả vai bị thương, cánh tay bị thương, bàn tay bị thương, ngón tay cũng bị thương, cậu ấy hỏi thím Hai có phải cánh tay của mình bị gãy xương hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
