Đau, đương nhiên là đau rồi, tôi cũng không có lừa gạt anh: "Rất đau, toàn thân đều đau, chẳng qua em không sợ. Tư Viễn, em vẫn còn sống, chúng ta đã cố gắng đến bây giờ.”
"Ừ. . . Em không có việc gì là tốt rồi."
“Anh đang đi học sao?"
"Đang đi học."
"Tất cả đều thuận lợi chứ?"
"Tạm được, mẹ anh và Tư Viêm đều ở đây, Tư Viêm. . . Có lẽ sẽ chuyển tới học ở nơi này."
"À. . . Như vậy rất tốt, đúng rồi, anh biết không? Bây giờ em trở nên rất xấu xí."
"Hả?"
"Bọn họ cạo hết tóc em rồi này." Tôi có chút ảo não nói: " Giống y như tiểu ni cô."
"Đó là chuyện cần phải làm trước khi giải phẫu. Tiểu Kết, vết thương của em quá nặng, gần như xương cả người đều gãy hết." Giọng nói của Diệp Tư Viễn trầm xuống: "Lúc ấy anh chỉ hi vọng em có thể sống sót, em nhất định phải sống sót, nhất định phải sống sót! Nếu như em đi rồi, anh. . . ."
"Đừng nói nữa." Tôi hít mũi một cái: "Anh đã đồng ý với em cái gì, anh quên rồi sao?"
". . ." Anh dừng một chút rồi nói: "Chưa quên. Chỉ là tại sao em lại khờ như vậy?"
Tôi cười nói: "Bởi vì em là của anh, em chỉ có thể là của anh, những người khác không được chạm vào em."
"Tiểu Kết, em thật ngốc, thật ngốc, em. . . " Lời của anh còn chưa nói hết thì đột nhiên tôi ho kịch liệt làm cho ngực đau đớn không chịu được, tôi cảm giác thân thể của mình cũng co quắp lại rồi.
Thân thể của tôi không cách nào động đậy được, mỗi cái ho đều làm cho tôi khổ sở muốn chết, tôi nghe thấy giọng nói hoảng sợ của Diệp Tư Viễn vang lên trong điện thoại: "Tiểu Kết! Tiểu Kết! Em làm sao vậy? Tiểu kết! Đã xảy ra chuyện gì vậy? Mau gọi thầy thuốc! Kêu thầy thuốc đi!"
Bởi vì thân thể của tôi run rẩy nên điện thoại cũng rớt xuống, Vương Giai phân cùng thầy thuốc vọt vào phòng bệnh, tôi chỉ có thể nghe thấy giọng nói của Diệp Tư Viễn càng ngày càng xa xôi, càng ngày càng mơ hồ: "Chờ anh trở lại! Tiểu Kết! Anh nhất định sẽ nhanh chóng trở lại. . . ."
Sau đó tôi liền hôn mê bất tỉnh.
Mỗi ngày, mỗi ngày, tôi đều giống như một cổ thi thể, nằm im ở trên giường mặc cho người ta định đoạt.
Bọn họ thay băng cho vết mổ ở trên bụng tôi, giúp tôi xoa bóp, truyền nước biển, đổi tư thế, đút tôi uống nước, ăn thức ăn lỏng, còn giúp tôi đại tiểu tiện.
Đúng vậy, bây giờ tôi được bao bọc giống như một xác uớp, ăn uống cùng với ngủ nghỉ tất cả đều được thực hiện trên chiếc giường này hơn nữa còn được thực hiện dưới sự giúp đỡ của người khác.
Rất nhục nhã, rất khổ sở nhưng tôi hiểu rõ đây chính là quá trình cần phải trải qua, chịu đựng qua một ngày rồi lại một ngày, tôi hiểu cuối cùng mình cũng sẽ tốt lên.
Có lúc tôi sẽ nghĩ đến tình cảnh lúc Diệp Tư Viễn mất đi hai cánh tay, có phải anh cũng gặp phải loại tình huống này hay không? Nhưng mà tôi lại cảm giác so với anh thì mình tốt hơn rất nhiều, tối thiểu là sẽ có một ngày tôi khôi phục hoàn toàn còn anh trong lúc đó chắn hẳn là mỗi ngày đều trôi qua trong tuyệt. Tôi có thể thấy hi vọng cho nên tôi không sợ, còn anh thì sao? Tiểu Tư Viễn 11 tuổi, ngay lúc đó anh có thể nhìn thấy hi vọng sao?
Có rất nhiều người tới thăm tôi, bạn học cùng lớp, giáo viên, còn có mấy người bạn tốt ở Olive.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
