Trên chuyến bay trở về thành phố H, Trình Húc kể lại tường tận người mới chuyện xưa lúc trước với tôi.
Còn rung động lòng người hơn tưởng tượng của tôi nhiều, sau khi nghe xong, tôi tựa đầu lên ván cửa sổ, rơi vào trầm tư.
Dọc theo đường đi, tôi cũng rất ít nói, sau khi đến thành phố H, Trình Húc đưa tôi đến dưới lầu của khu nhà, anh ta nói với tôi: "JO¬JO, anh hiểu rõ chuyến này em ra ngoài giải sầu là vì anh, anh không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, anh chỉ muốn nói cho em biết, anh không hy vọng em bởi vì anh mà không vui vẻ. Em là cô gái rất tốt, người chân chính quý trọng em, tuyệt đối sẽ không để cho em không vui."
Tôi nhìn ánh mắt thâm trầm của anh ta, hiểu ý trong lời nói của anh, tôi mỉm cười với anh: "Tôi hiểu rõ, cám ơn anh, Trình Húc."
@@@@@@@@@@
Ngày nghỉ kết thúc, tôi lần nữa tập trung vào công việc, còn bắt đầu tiến hành một chuyện quan trọng khác.
Uyển Tâm sắp ra tù, mà tôi ở chính là phòng nhỏ không có nhà vệ sinh, không có nhà bếp. Tôi nhất định phải vào lúc trước khi chị ấy ra tù tìm được ổn thỏa một căn nhà hai phòng ngủ và một phòng khách. Tôi đã hỏi ý kiến Uyển Tâm, chị ấy không có ý định về với ông bà, nguyện ý ở lại thành phố H cùng nhau phấn đấu với tôi, cho nên tìm một nơi thích hợp nương thân biến thành chuyện cấp bách ở trước mắt.
Công việc rất nhiều, tôi tìm một nơi môi giới phòng. Xem rất nhiều phòng ốc ở gần công ty, tiếc rằng giá tiền quá cao, làm gánh nặng của tôi có chút cố hết sức.
Bây giờ tiền lương hàng năm của tôi dao động ở giữa 7 vạn tới 8 vạn, mỗi tháng gửi cho ba 3000 tệ, sau khi dùng hết tiền để mướn phòng, ăn cơm, tiền giao thông vài ngày nữa, còn dư lại cũng không nhiều. Tôi là làm quảng cáo, thế nào cũng coi như là người mới tuyến đầu trong nghề, bình thường luôn luôn cho mình thêm chút quần áo, mỹ phẩm. Nhìn một chút khoản dư âm trong thẻ ngân hàng, tôi tính mấy tháng sau dè sén chi tiêu một chút, tối thiểu trước khi Uyển Tâm tìm được công việc, tôi nhất định phải làm xong chuẩn bị một người nuôi hai người.
Tôi không biết Diệp Tư Viễn có về Italy hay không? Suy nghĩ kỹ một chút, có lẽ anh trở lại chỉ là vì tham gia buổi lễ khai trương cửa tiệm Kỳ Hạm, hoàn toàn chẳng quan hệ tới tôi. Có lẽ A. R. tìm công ty chúng tôi làm hoạt động thật ra chỉ là trùng hợp, tôi không cần nghĩ những chuyện này đến quá cao thâm khó lường. Bây giờ tôi đối với anh mà nói, hẳn là nhỏ bé không đáng kể rồi.
Tôi và Quan Tiểu Tả nói chuyện ở phòng hội nghị nhỏ hồi lâu, lúc sắp kết thúc, thư ký của cô ấy đến tìm, nói Diệp tiên sinh tìm cô có chuyện.
Nghe được ba chữ "Diệp tiên sinh", trong lòng tôi liền nhảy lỡ một nhịp, lập tức đứng lên chuẩn bị chào hỏi rời đi với Quan Tiểu Tả.
Quan Tiểu Tả suy nghĩ một chút, nói tôi chờ một lát, đợi cô đem phương án cho lãnh đạo xem qua một chút sẽ nói chuyện với tôi thêm một lúc.
Trong lòng tôi không ngừng kêu khổ, trên mặt lại giả vờ làm như không có chuyện gì xảy ra, ngồi ở trong phòng họp nhỏ chờ cô.
Hai mươi phút sau, Quan Tiểu Tả trở lại, nói với tôi Diệp tiên sinh rất hài lòng phương án của chúng tôi, chỉ cần làm một chút sửa đổi là được, sau đó nói tôi hãy mau báo giá tường tận cho cô.
Tôi gật đầu ghi nhớ, nghe được Quan Tiểu Tả nói: "Lần này là Diệp tiên sinh tự mình quyết định, rất hiếm thấy đấy, bình thường anh yêu cầu rất cao, mọi chuyện đều gắng đạt tới hoàn mỹ, nhưng lần này giống như hoàn toàn không có yêu cầu. Trần tiểu thư, có lẽ là hoạt động khai trương này cô làm khiến anh rất hài lòng, sau này xin cô tiếp tục cố gắng, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
"Nhất định." Tôi cười, không nhịn được vẫn mở miệng hỏi, "Quan Tiểu Tả, Diệp tiên sinh không trở về Italy chủ trì công việc sao?"
"A, trong khoảng thời gian này anh cũng sẽ ở lại trong nước. Công xưởng của chúng tôi vẫn còn đang xây, cần một ít thời gian, trước mắt đang thuê công xưởng. Cô cũng biết, chúng tôi khai trương vô cùng gấp, thật sự là rất nhiều việc đều chưa chuẩn bị xong."
"Vậy Italy là ai đang phụ trách?"
"Giám đốc Lưu, cô đã gặp nha, hình như là bạn học của cô."
"Đúng vậy. Vậy. . . lúc nào Diệp tiên sinh sẽ về Italy?"
Quan Tiểu Tả nghi ngờ nhìn tôi, có lẽ cảm thấy vấn đề của tôi rất mạo muội đi, nhưng cô vẫn trả lời: "Chờ tất cả việc ở đây đều vào quỹ đạo, tổng bộ Italy sẽ phái một người mới tới đây phụ trách. Có lẽ là giám đốc Lưu, có lẽ là những người khác, đến lúc đó, Diệp tiên sinh sẽ trở về."
"À . . ." Tôi cắn môi, rốt cuộc hỏi một vấn đề tôi muốn biết nhất, "Vậy A. R. chuẩn bị hơn nửa năm, Diệp tiên sinh, anh đã trở lại sao?"
Trong mắt Quan Tiểu Tả hiện lên một vẻ "Không có quan hệ gì với cô" , nhưng cô ấy vẫn lễ phép trả lời tôi: "Dĩ nhiên đã trở lại, còn không chỉ một lần."
Đầu tôi giống như là bị đập vào một khối băng, băng cứng rắn đả thương lòng của tôi, làm tôi lạnh từ đầu tới chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
