Cuộc đời giống như một cánh cửa xoay tròn, không ai có thể dự đoán được trước chính mình sẽ đi đến nơi nào, có lẽ là liễu rủ hoa cười nhưng cũng có thể là cùng đường mạt lộ. Trong những vòng xoay của cánh cửa đó có vô số người lướt qua nhau và được ngăn cách bằng một cánh cửa thủy tinh, bạn có thể nhìn thấy anh ấy nhưng không có cách nào chạm vào được. Về sau bỏ lỡ nhau thì bạn và anh ấy liền đứng ở hai bên cánh cửa, quay đầu nhìn lại thì rốt cuộc đã không thấy bóng dáng của anh ấy đâu.
Ngày thứ nhất sau sinh nhật Diệp Tư Viễn, buổi chiều tôi không có lớp nên ăn cơm trưa ở tại căn tin trước khi về nhà.
Lúc trời tối chú Tào sẽ tới đón anh về nhà để chào tạm biệt bạn bè thân thích, buổi tối ngày hôm sau ba Diệp, mẹ Diệp sẽ ở cùng với anh, đến ngày 20/9 mẹ Diệp sẽ cùng Diệp Tư Viễn lên máy bay đi Milan Rinnat.
Hành lý của anh cũng đã được sắp xếp đầy đủ, tôi nhìn cái rương hành lí cực lớn trong góc phòng khách sáng sủa thì trong lòng bắt đầu đau đớn âm ỉ.
Tôi ngồi xuống ở trên mặt đất, cạnh chân tôi là những miếng ghép hình từ một cái hộp lớn, đây là do Diệp Tư Viễn mua về mấy ngày trước, bộ ghép hình "Mặt trời mọc" 5000 miếng, anh cùng tôi liều mạng ghép vài ngày cũng chỉ được một góc nho nhỏ.
Trong rương hành lí của anh cũng có một bộ "Mặt trời mọc" giống nhau như đúc, anh nói cho tôi biết chờ anh ghép xong thì anh sẽ trở lại.
Tôi thở dài đứng dậy cầm lấy bóp tiền tính siêu thị mua đồ ăn, buổi tối muốn làm một bàn ăn đầy mỹ vị, đây là bữa ăn cuối cùng của chúng tôi trước khi anh đi xa.
Từ siêu thị trở về thì tôi vẫn phát hiện có gì thay đổi, đứng ở trước cửa nhà lấy chìa khóa ra mở cửa, cửa vừa mới mở thì đột nhiên phía sau vang lên tiếng bước chân, tôi còn chưa kịp phản ứng, miệng hơi mở thì đã bị một người bịt kín miệng, nửa ôm tôi bước vào cửa.
Trên người hắn ta có một mùi hỗn hợp thuốc lá rượu chè nồng nặc, tôi sợ tới mức hồn bay phách lạc, tưởng rằng gặp trộm, người nọ đẩy tôi đến trên ghế sofa, tôi hoảng sợ ngẩng đầu nhìn thì mới phát hiện ra là Đường Duệ.
"Anh điên rồi hả?! Anh muốn làm gì? Đây là nhà của tôi, anh đi ra ngoài cho tôi!"
Tôi mới rống xong liền phát hiện lại có thêm một người đàn ông từ ngoài cửa bước vào, là một người đàn ông trẻ tuổi không quen biết, dáng người cường tráng, diện mạo hung thần ác sát, trên lưng còn vác theo một cái bao. Tôi nhìn thấy hắn ta đóng cửa, tầm mắt quét qua người tôi mấy lần, cười rộ lên với Đường Duệ: "Anh họ, cô nàng này cực kỳ ngon lành, nếu làm nhất định rất sảng khoái."
Vẻ mặt Đường Duệ vẫn âm trầm nhìn tôi, nghe được người kia nói, anh ta liền cười lạnh một tiếng: "Trong đầu cậu chỉ nghĩ tới những thứ dơ bẩn này thôi hả, chúng ta tới làm chính sự, còn phải xem Trần đồng học có chịu phối hợp hay không?"
"Mấy người muốn làm gì ?" Tôi lùi về sát trong ghế sofa, trái tim điên cuồng nhảy lên, tình cảnh trước mắt với tôi mà nói là rất không ổn, hai người đàn ông mặc kệ bọn hắn muốn làm gì thì tôi đều không thể phản kháng tìm đường sống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
