Lúc tôi tắm rửa xongđi vào phòng thì Diệp Tư Viễn đang ngồi ở cuối giường xem tivi, tôi điđến bên cạnh anh, hôn lên gương mặt anh, anh cười cười nói: "Vừa rồi có gọi đồ ăn cho em, em còn muốn ăn không?"
"Không." Lúc trưa tôi ăn cơm không vô nhưng lúc này lại không cảm thấy đói.
Lúc này tôi chú ý thấy Diệp Tư Viễn có cái gì đó không thích hợp, vẻ mặtcủa anh có chút rối rắm, ngồi thẳng tắp, bả vai căng đến mức có chútkhẩn trương, tôi khó hiểu hỏi: "Anh làm sao vậy?"
" Không có việc gì." Anh đứng lên, đi vào toilet, khép cửa lại.
Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, trong toilet truyền đến thanh âm va chạm của một số thứ nhưng lại không có tiếng nước chảy. Một hồi lâu sau anh đi rangoài, ngồi lại bên cạnh tôi.
Sắc mặt của anh vẫn cực kỳ cổ quái giống như cả người không được tự nhiên, khi ngồi thân thể cũng vặn vẹo vài lần.
Đột nhiên trong đầu tôi thoáng qua một suy nghĩ, ôm eo của anh, tôi hỏi: "Tư Viễn, có phải anh muốn đi toilet hay không?"
Trong nháy mắt mặt Diệp Tư Viễn liền hồng lên, anh quay đầu đi không có nhìn tôi, thật lâu về sau mới nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Tôi biết anh cực kỳ xấu hổ, xấu hổ trước nay chưa từng có. Nơi này không có toilet thông minh càng không có những dụng cụ có khả năng giúp đỡ anhnếu không có người khác giúp đỡ thì anh không có cách nào có thể làmđược những chuyện này.
Đương nhiên là tôi không có cảm không ổn nhưng tôi có thể hiểu được khổ sở mà anh phải chịu cho nên tôi lựa chọn cách im lặng.
Tối đó tôi giúp Diệp Tư Viễn tắm rửa, giúp anh kì cọ toàn thân, khi chà xát đến hai vai đột nhiên anh nhắm hai mắt lại, cánh tay nhỏ ép chặt vàothân mình.
Tôi vẫn không nói gì như cũ chỉ là ôn nhu vỗ về cánh taycủa anh, dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm nó. Cho tới bây giờ trong mắt tôi nóchưa từng xấu xí, đây chính là nổi đau xót sâu sắc nhất trong lòng anhnhưng mà trong mắt tôi đây lại là bảo bối trân quý nhất.
Đây chính là Sweet heart and ever của tôi...
Tối hôm đó tôi cực kỳ cố gắng dụ dỗ Diệp Tư Viễn nhưng anh vẫn không độngđậy nhúc nhích, xoay người đưa lưng về phía tôi bảo tôi đi ngủ.
Tôi cảm thấy được mình cực kỳ thất bại cũng cuốn chăn xoay lưng về phía anh rốt cục chẳng biết lúc nào thì tiến vào mộng đẹp.
Không nghĩ tới lúc nửa đêm anh lại tiến tới bên cạnh tôi, hô hấp nặng nề phun tới lỗ tai tôi, nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng di chuyển trên thân thể làm tôi lập tức giật mình tỉnh lại.
Diệp Tư Viễn chưa bao giờ thô lỗ như vậy, anh ghé vào trên người tôi, cắn làn da của tôi, vặn vẹo thân thểdùng lực ma sát thậm chí còn dùng ngón chân của anh gắt gao kẹp lại ngón chân tôi.
Tôi biết tâm tình của anh không tốt nên cũng không có phản kháng mà ngược lại nhiệt tình đáp lại anh.
Thời điểm anh thời muốn đi vào, tôi muốn giúp anh nhưng anh lại cự tuyệt, nói với tôi: "Để tự anh làm.."
Tiểu Viễn cực kỳ hùng tráng, ngẩng cao đầu, Diệp Tư Viễn ngồi ở trên giườngvì không có tay nên không có cách nào đè nó xuống để tiến vào trong cơthể của tôi , anh chỉ có thể nằm sấp xuống, đặt sức nặng cả người lêntrên người tôi, ra lệnh cho tôi nâng cao cái mông, mở ra hai chân nghênh đón anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
