Ba không tiếp tục làm khó Diệp Tư Viễn, Trần Dạ yên tĩnh gắp thức ăn cho anh, một bữa cơm cứnhư vậy sóng nước chẳng xao ăn xong.
Cơm nước xong, tôi giúp dì Mỹ dọn dẹp bát đũa, dì Mỹ nói tôi rửa chén, tôi gật đầu đồng ý.
Tôi lo lắng Diệp Tư Viễn, một mình anh ở trong phòng khách, ba có thể nóigì với anh hay không? Nhưng một bàn lớn món ăn lưu lại rất nhiều bátdĩa, tôi không thể rửa xong trong một lúc, chỉ có thể thừa dịp đi phòngkhách lau bàn nhìn bọn họ. Diệp Tư Viễn đang an tĩnh ngồi ở chỗ đó, tròchuyện với anh Chí Cương.
Anh vẫn cười nhàn nhạt, trả lời vấn đềcủa anh Chí Cương và bác hai, ba ngồi ở bên cạnh hút thuốc, chau mày.Tôi đi qua trước mặt ông thì ông ngẩng đầu nhìn tôi một cái, muốn nóilại thôi.
Hàn huyên một lát, một nhà bác hai đứng dậy cáo từ. Vốn chủ nhật này là ngày gia đình tụ hội, bọn họ đều sẽ lưu lại đánhmạt chược một buổi chiều, lần này phải đi sớm, tôi hiểu rõ là bởi vìDiệp Tư Viễn. Một bữa cơm đã ăn rất không vui, bọn họ tự nhiên muốn chochúng tôi và ba đơn độc chung đụng với nhau. Tôi cảm tạ ý tốt một nhàbác hai, nếu không phải là bọn họ, Diệp Tư Viễn cũng sẽ không dễ dàngvào cửa như vậy, chứ đừng nói còn ăn một bữa cơm.
Tôi và dì Mỹđưa bọn họ ra cửa, chị dâu lặng lẽ kéo tay của tôi qua, nhỏ giọng hỏitôi: "Tiểu Kết, em thật tính toán ở một chỗ với Tiểu Diệp sao?"
Tôi gật đầu.
"Tiểu Kết, em còn quá nhỏ, suy nghĩ chuyện còn chưa được chu toàn, Tiểu Diệplà chàng trai không tệ, dáng dấp không tồi, nhưng dù sao anh ta cũng làmột người tàn tật, em đi theo anh ta sẽ rất cực khổ."
"Không khổ cực, anh ấy không có khác gì với chúng ta."
"Sao không có khác chứ? Mới vừa rồi ăn cơm em cũng thấy đấy, nếu không aigiúp anh ta một tay, anh ta hoàn toàn không ăn được cơm."
"Anh ấy có thể ăn! Chỉ là bàn nhà em quá cao, bình thường anh đều là tự mình ăn cơm, chuyện gì anh ấy cũng tự mình làm!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
