Tôi và Diệp Tư Viễncùng nhau vào cửa, phòng nhỏ chen lấn mười người, nhất thời liền chậtchội không chịu nổi. Tôi đặt ly và giỏ trái cây lên bàn ăn, nhìn tủ giày một chút, đã không có dép rồi.
Trên chân Diệp Tư Viễn vẫn đangmang dép đi trong nhà, trước kia chúng tôi từng thương lượng, vẫn làkhông muốn mua giày, mặc dù dép trên chân phối với quần áo của anh có vẻ rất quái dị, nhưng chân Diệp Tư Viễn chính là tay của anh, nếu như muốn để ba chân chính hiểu được anh, điểm này tuyệt đối không thể che giấu.
Ba nhìn tôi sững sờ, lại nhìn một chút giày của Diệp Tư Viễn, trầm giọng nói: "Đừng đổi nữa, không phải mang dép lê sao."
Tôi đáp một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn người đầy một phòng, tay trái khoáclên sau thắt lưng Diệp Tư Viễn, nói với anh: "Tư Viễn, em giới thiệu cho anh một chút. Đây là ba em, đây là dì Mỹ, hai vị này là bác hai, thímhai của em. Đây là anh họ của em, Trần Chí Cương, em đều là gọi anh ấylà anh Chí Cương, đây là chị dâu của em. Chị ấy ôm là cháu của em, TrầnLỗi, đó là Trần Dạ, em trai của em."
Diệp Tư Viễn hơi mỉm cười,"Chú, dì, anh họ, chị dâu" lần lượt kêu một lần, tất cả mọi người sữngsờ nhìn anh chằm chằm. Ba không có ứng tiếng, dì Mỹ và bác hai, thím hai gật đầu nói."À", anh Chí Cương và chị dâu nói "Chào cậu". Tôi khẩntrương đến rối tinh rối mù, cảm giác trên ót đổ mồ hôi hột, tôi nói vớiba: "Ba, đây là. . . . . . đây là bạn trai của con, Diệp Tư Viễn, trướcđó con đã đề cập với ba."
Diệp Tư Viễn gật đầu với ba một cái, nói: "Chào chú, con tên là Diệp Tư Viễn, rất mạo muội đột nhiên tới cửa thăm hỏi."
Ba vẫn không có lên tiếng, cho đến khi dì Mỹ kéo áo ông một cái, ông mớihừ một tiếng, nhìn một chút đồ trên bàn, nói: "Tới thì tới, mua đồ cáigì? Mua lại không thể xách, còn không phải là muốn Tiểu Kết chúng tôixách sao."
Tôi gấp đến độ muốn mở miệng, Diệp Tư Viễn đã nóichuyện: "Đúng, điểm này cháu rất xin lỗi, những chuyện này thật sự cháukhông làm được. Chỉ là lần đầu tiên tới đây, biết chú thích uống chútrượu, nên có chọn cho chú hai chai."
Tôi khẩn trương nhìn chằmchằm ba, thật sợ ông còn nói ra câu gì, liền nói: "Bác hai, thím hai,đừng đứng nữa, hai người ngồi đi, Tư Viễn chỉ là thừa dịp nghỉ hè tớiđây chơi một chuyến thôi."
Ba căm giận trừng mắt nhìn bác hai một cái, dì Mỹ vội vàng lôi kéo ông vào phòng bếp.
Tôi đỡ lưng Diệp Tư Viễn, để cho anh ngồi ở trên một cái ghế, rót cho anhly nước, lại cắm ống hút chuẩn bị sẵn trong túi xách lên. Diệp Tư Viễnngẩng đầu nói với tôi "Cám ơn", tôi phát hiện những người khác vẫn đangtò mò quan sát anh, trong tầm mắt còn mang theo chất vấn nồng đậm. Chịdâu ôm Lỗi Lỗi trêu chọc nó, Lỗi Lỗi tuyệt không cảm thấy hứng thú, chỉ lo nhìn Diệp Tư Viễn.
Còn có Trần Dạ, thằng bé trốn ở góc phòng, mắt mở thật to, không nháy mắt nhìn chằm chằm Diệp Tư Viễn.
Phòng khách nhà tôi không có điều hòa, quạt trần trên đỉnh đầu kêu vù vù, chỉ trong chốc lát, trên người mỗi người đều xuất mồ hôi.
Một mảnhim lặng, vẫn là anh Chí Cương phá vỡ trầm mặc trước. Hắn ho khan mộttiếng, hỏi Diệp Tư Viễn: "Tiểu Diệp, cậu và Tiểu Kết chúng tôi là bạnhọc?"
"Đúng, em hơn cô ấy một khóa."
"Cậu học nghành gì?"
"Thiết kế thời trang và công trình."
"À. . . . . . Thiết kế thời trang ư, không tệ không tệ." Tầm mắt anh ChíCương liếc đến tay áo trống không của Diệp Tư viễn, lại hỏi, "Có thể ứng phó học tập sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
