Diệp Tư Hòa đi vào phòng, lấy kính mát xuống. Hắn cúi đầu nhìn Diệp Tư Viễn trên đất một chút, ngẩng đầu nhìn A Trung một chút, lại nghiêng đầu lại nhìn tôi và Đường Duệ. Tầm mắt lạnh lùng tập trung ở trên người tôi thì hắn nhăn lại mày: "Đường Duệ, mày làm cái gì đấy? Nhanh cho cô ta một bộ quần áo để mặc vào đi!"
Đường Duệ ngẩn ra, nhìn áo chiffon hơi mờ ở trên đất, hắn đứng lên đi tới ban công, tùy tiện lấy T-shirt của Diệp Tư Viễn ném cho tôi.
Tôi lập tức mặc lên người, nhìn Diệp Tư Hòa. Không biết hắn đang giở trò quỷ gì, không hiểu bây giờ hắn và Đường Duệ là quan hệ gì.
Diệp Tư Hòa cầm lấy máy ảnh trên bàn ăn, mở ra nhìn một chút, lại ném lên trên bàn, hắn nói với Đường Duệ: "Sao mày lại kích động như vậy? Không phải tao đã nói với mày rồi sao, dựa vào những hình trên tay mày là đủ rồi! Tại sao mày muốn hành động theo cảm tính như vậy? Nhìn xem hiện tại mày gây ra chuyện gì?"
Đường Duệ quay đầu không nhìn hắn, Diệp Tư Hòa thở dài, đi tới ngồi xuống bên cạnh Diệp Tư Viễn, hắn vỗ lưng Diệp Tư Viễn, gọi anh: "Tư Viễn, Tư Viễn. Này, em không sao chứ?"
Thân thể Diệp Tư Viễn bỗng nhúc nhích, anh cố gắng nghiêng đầu sang chỗ khác, thấy Diệp Tư Hòa thì không có lên tiếng.
"Hai người làm gì nó rồi hả?" Diệp Tư Hòa ngẩng đầu hỏi A Trung.
"Chỉ là. . . . . . đá mấy đá, đánh mấy quyền." A Trung ngập ngừng nói, "Là hắn ra tay trước!"
"Phóng rắm! Nó không có tay, nó sẽ động thủ trước ư! Tao còn không biết nó sao! Con mẹ nó mày có còn là người hay không, ngay cả một người tàn tật cũng đánh!"
A Trung không lên tiếng nữa.
Diệp Tư Hòa đỡ bả vai Diệp Tư Viễn, giúp anh ngồi dậy. Sống lưng Diệp Tư Viễn dựa vào ở tường, anh nhẹ nhàng thở hổn hển, rốt cuộc tôi thấy rõ mặt của anh.
Sắc mặt của anh trắng bệch, bên trái trán một khối máu ứ đọng, đầu tóc rối bời, đôi môi không có chút huyết sắc nào. Anh giật giật bả vai, muốn đứng lên, bị Diệp Tư Hòa đè xuống.
Diệp Tư Viễn nhìn về phía tôi, trong ánh mắt của anh bao hàm rất nhiều thứ làm tôi khó thừa nhận. Có lẽ là nhìn thấy rốt cuộc tôi đã mặc quần áo vào, anh rõ ràng đã nở nụ cười, trong mắt lộ ra một tia thả lỏng.
"Anh. . . . . ."
"Anh làm sao quen biết được hắn?" Diệp Tư Viễn nhất quyết không tha hỏi. "Hắn" này dĩ nhiên là chỉ Đường Duệ.
"Là Trần Kết đưa số điện thoại của Đường Duệ cho anh." Diệp Tư Hòa đứng lên, ngồi vào trên ghế, "Nếu như không phải là anh liên lạc với hắn, anh còn không biết trên tay hắn còn có hình chụp khác."
Diệp Tư Viễn quay đầu đi, hừ một tiếng. Anh chau mày, hiển nhiên trên người có chỗ bị thương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
