Trên hành lang vang lên một trận tiếng bước chân vội vàng, cửa phòng ngủ "rầm" một tiếng bị đẩy ra, Vương Giai Phân hốt ha hốt hoảng vọt vào. Tôi đang đứng ở bên bệ rửa tay giặt quần áo, bị cô làm sợ hết hồn, nói: "Thế nào? Như là gặp ma."
Vương Giai Phân chưa tỉnh hồn, cô nhìn tôi chằm chằm, ngực phập phồng: "Tiểu Kết, đã xảy ra chuyện!"
"Xảy ra chuyện gì?"
Đây là buổi sáng thứ tư, buổi chiều thứ ba tôi đã trở về phòng ngủ.
Vương Giai Phân lôi cánh tay của tôi chạy vội tới trước máy vi tính xách tay của cô, luống cuống tay chân mở máy, tay tôi còn đầy bọt xà phòng, nghi hoặc nhìn cô. Cô nhanh chóng ở trong trình duyệt bấm một website, mở ra cho tôi xem.
Đó là một diễn đàn bát quái nổi tiếng trong nước, cô mở ra trang đầu một topic, chỉ vào nội dung phía trên nói với tôi: "Tiểu Kết, đây là cậu sao? Topic này nóng lên từ hôm qua, còn là nam sinh trong lớp chia sẻ cho tớ xem đấy."
Tôi đã hoàn toàn sợ ngây người, nhìn một loạt ảnh chụp trong topic đó. Sắc mặt hồng đến cổ quái, ánh mắt mê ly, người ở trên ghế sô pha ngã trái ngã phải, không phải tôi thì là ai?
Bối cảnh trong hình có chút mờ mờ, nhưng ảnh chụp có ánh đèn flash, mặt của tôi vẫn rõ ràng như cũ. Đầu tôi ở trên bả vai của một người đàn ông, tay còn ôm cổ hắn, cười đến rất quỷ dị. Trên người tôi mặc quần áo của nhân viên tiếp thị bia, váy ngắn bị vén lên rất cao, bắp đùi hoàn toàn lộ ra bên ngoài. Có mấy tấm hình, còn có thể mơ hồ nhìn thấy quần lót màu đen của tôi. Có một tấm hình, tôi thậm chí rúc vào bên cạnh ba người đàn ông, bọn họ ôm chặt tôi...cổ áo của tôi cũng bị kéo xuống, có thể nhìn thấy màu áo ngực của tôi, nhưng nét mặt của tôi lại không có một chút xíu cự tuyệt, ngược lại nhìn dáng vẻ còn rất cao hứng.
Tôi cảm thấy máu toàn thân đều xông lên đỉnh đầu, tiếp đó lại hoàn toàn hạ xuống, trong lúc nhất thời đã quên hô hấp thế nào.
Sau đó, tôi lại thấy được một đoạn chữ viết miêu tả: Đại học Q, một trong các trường đại học trọng điểm trong nước, cuộc sống chân thật của một nữ sinh năm hai.
Tôi thật sự nên cảm tạ bọn họ, không có viết ra tên và chuyên ngành của tôi, nhưng đây cũng có ích lợi gì đâu? Internet là vạn năng, ngay cả nam sinh ban chúng tôi cũng đã thấy được hình này, tôi tin tưởng chắc chắn topic này không bao lâu nữa sẽ truyền ra toàn trường.
Nếu như. . . . . . Diệp Tư Viễn thấy được ảnh chụp này, anh sẽ nghĩ như thế nào? Sẽ nhìn tôi ra sao? Anh nhất định sẽ giận điên lên. Trời ạ! Tôi nên làm thế nào đây? Lòng tôi loạn như ma, không dám nghĩ tiếp. Tôi hít sâu mấy hơi, ép buộc mình tỉnh táo lại, lúc này tôi muốn suy tính không phải những thứ này. Chuyện đã xảy ra, tôi nhất định phải nghĩ biện pháp đi sửa chữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
