Tôi trang điểm đậm, buộc tóc đuôi ngựa lên thật cao, mặc váy ngắn bán bia hai màu trắng xanh đan xen, mang giày cao gót, hít sâu liền đi vào đại sảnh Olive huyên náo lại lấp lánh ánh sáng. Tôi có chút khẩn trương, bởi vì chính mình đã gần một năm không tới loại địa phương này, không làm công việc như vậy.
Tôi vốn cho là bán bia ở quán bar không có gì khác với làm khuyến mãi ở siêu thị, không phải là mặt mang nụ cười giới thiệu sản phẩm, sau đó cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ hàng hóa thôi sao, nhưng sau khi thật sự nhận làm mới phát hiện khác nhau rất lớn. Khách ở quán bar đều mang theo vài phần mùi rượu, ánh mắt nhìn tôi không tránh khỏi mập mờ, có vài người còn có thể mượn rượu mạnh mẽ ôm vai của tôi, huýt gió với tôi, thậm chí động tay động chân ở trên người tôi. Mặc dù Uyển Tâm đã nói với tôi, ở nơi này không ai dám đụng đến tôi, nhưng tôi không thể hiểu rõ "Động" của chị ấy là có ý gì. Ngắn ngủn trong vòng hai tiếng đồng hồ, tôi đã bị ăn đậu hũ rất nhiều lần. Mặc dù tình trạng tiêu thụ của tôi cũng không tệ lắm, thế nhưng khuôn mặt ghê tởm của vài tên đàn ông và bàn tay heo liên tục quấy rối sắp làm tôi hỏng mất.
Thừa dịp Uyển Tâm vừa nhảy xong một bản, tôi vội vàng chạy đến bên cạnh chị, nói với chị rằng tôi không làm được loại công việc này. Tối nay làm xong liền tính sổ, chị ôm lấy tôi, nói: "Không phải trước kia khiêu vũ cũng như vậy ư? Không phải khi đó em cũng làm được à?"
"Trước kia là trước kia, hiện tại trong đầu em đều là Diệp Tư Viễn. Em từng đồng ý với anh ấy phải chăm sóc mình thật tốt, nhưng bây giờ. . . . . ."
"Được rồi, không có chuyện gì. Một lát chị và em nói với chủ quản một tiếng là được."
Tôi kiên định, chuẩn bị làm xong hai tiếng cuối cùng liền trở về nhà, không ngờ đúng lúc này tôi lại gặp phải một người quen.
"Trần Kết! Sao em lại ở chỗ này?" Đường Duệ uống đến say khướt, ôm một cô gái đi ra từ trong sàn nhảy.
Tôi nhìn anh ta một chút, gượng ép cười cười: "Đi làm thôi, anh từ từ chơi, tôi sang bên kia có chút việc ." Nói xong nhấc chân muốn đi.
"Ai ai! Đừng đi!" Anh ta kéo cánh tay của tôi lại, nhìn lên nhìn xuống đánh giá tôi, cười nói, "Ôi! Bán bia ư? Thế nào? Em náo loạn chia tay với người bạn trai kia rồi hả?"
Tôi hất tay của anh ta ra, lạnh lùng nói: "Đừng đụng vào tôi!"
"Trần Kết ~ sao em lại ác thanh ác khí với anh thế?" Đường Duệ híp mắt cười với tôi, trên mặt là một mảnh ửng hồng, anh ta lại kéo cánh tay của tôi nói, "Đến đây, công ty của anh tới rất nhiều người, anh giúp em giới thiệu một chút về bia của em được không?"
"Không cần, cám ơn! Bên kia tôi còn có khách hàng." Tôi vẫn muốn đi, thế nhưng anh ta lại không buông tay, cứng rắn lôi tôi đến chỗ ngồi của anh ta.
Tôi ở trong lòng thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà anh ta một vạn lần, vô cùng không tình nguyện dời bước đi theo anh ta.
Đường Duệ đã là năm thứ tư đại học, đã sớm bắt đầu thực tập. Lần này là cùng một đám đồng nghiệp ra ngoài chơi, anh ta rất thân thiện giới thiệu tôi cho các đồng nghiệp của anh ta, chỉ vào người của tôi nói: "Trần Kết, học muội của tôi, như thế nào? Tương đối xinh đẹp đi!"
"Mỹ nữ, em bán bia gì vậy?" Một người mập mạp lung lay đi tới bên cạnh tôi, còn vừa hỏi vừa sờ soạng mặt tôi một cái.
"Liên quan gì anh!" Tôi đẩy tay của hắn ra, tên béo này lại không bỏ qua, lập tức nắm lấy cằm của tôi: "Ui! Tính tình cô nhóc này thật là nóng nảy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
