"Tư Viễn, Tư Viễn, thật xin lỗi, anh đừng nóng giận, đều là do em không tốt. Em không nên gặp anh ta." Tôi biết lần này hoàn toàn là do tôi không đúng nên vội vàng xin lỗi anh. Khụ! Vốn dĩ đây là chuyện nhà của bọn họ tôi xen vào làm cái quái gì chứ! Đúng là họa từ miệng mà ra có hối hận cũng không kip, tôi vội vàng nghĩ cách sửa lỗi.
Diệp Tư Viễn cúi đầu, vẫn không nói gì, tôi ôm thân thể của anh, trong lòng hoảng sợ muốn chết lúc này đột nhiên lại nghe được tiếng anh nói ở bên tai: "Tiểu Kết, em có biết anh bị thương như thế nào không?"
"Là do ngoài ý muốn?"
"Ặc, anh ta nói như vậy."
Diệp Tư Viễn nhẹ giọng nở nụ cười: "Tiểu Kết, buông ra, em nhìn bộ dạng của anh đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
