Tôi không dám nói gì với Diệp Tư Viễn, ngày mồng một tháng năm anh phải về nhà. Tiệc đại thọ 75 tuổi của bà Diệp, Diệp Tư Viễn bảo tôi cùng đi nhưng tôi không đồng ý bởi vì tôi không muốn nhìn thấy Diệp Tư Hòa. Đối với việc tôi không đồng ý thì Diệp Tư Viễn có chút thất vọng, tôi liền nói với anh là vẫn chưa quen với loại tụ hội gia tộc này, anh nghĩ nghĩ rồi cũng không nói gì nữa.
Mấy ngày không có anh tôi suy nghĩ rất nhiều cảm thấy được mình có chút không trâu bắt chó đi cày xen vào việc của người khác, thầm nghĩ chờ anh trở về liền nói thật với anh, nói cho anh biết Diệp Tư Hòa tới tìm tôi và nói những gì với tôi, việc này bị tôi kìm nén trong lòng rất là khó chịu, tôi chỉ muốn coi nó như một nhiệm vụ mau chóng hoàn thành cho xong.
Tôi sợ hãi vội hỏi nó: "Ai ôi, tiểu tổ tông, em làm sao vậy? Đừng khóc nữa, chị ở đây, có việc gì cứ nói với chị, đã học cấp hai rồi mà còn thích khóc như vậy."
Nghe được những lời này của tôi thì nó khóc càng thêm lợi hại làm tôi phải dỗ nó thêm một hồi lâu thì nó mới nói đứt quãng những chuyện đã xảy ra.
Hóa ra bởi vì thành tích của tiểu ngu ngốc rất tốt nên được trường học cử đi tham gia tuyển sinh vào trường quốc tế dành cho cấp hai, tỉ lệ chọi là 1:5. Tiểu ngu ngốc lại thể hiện cực kì xuất sắc, baba nghe nói trường kia phải ở nội trú, học phí so với cấp hai phổ thông đắt hơn rất nhiều liền không cho phép nó đi, bắt nó phải học trường cấp hai ở gần nhà.
Tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, tưởng là chuyện lớn gì , khẳng định là tiểu ngu ngốc phải ở nhà với baba, chắc là dì xinh đẹp đã đấu tranh vô số lần không có kết quả, không còn cách nào khác nên mới tìm đến tôi, nhất định là nó cảm thấy cực kì ủy khuất. Trần Dạ vẫn chỉ là một đứa bé mà thôi, trong mắt nó chuyện này quả thật là chuyện đại sự rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
