: coki (Mèo)
Thời điểm đối mặt Uyển Tâm, tôi ủ rũ cúi đầu. Uyển Tâm bày tỏ xin lỗi với tôi , cho rằng xảy ra chuyện như vậy thì chị ấy cũng có trách nhiệm. Tôi hiểu rõ trong lòng chị ấy cũng không dễ chịu gì liền cười nói với chị ấy đây đều là họa do tôi tự mình gây ra, nếu tôi có thể cảnh giác hơn nữa không uống chia bia kia thì chuyện gì cũng sẽ không xảy ra.
Tôi nói băn khoăn của mình cho Uyển Tâm nghe, chị ấy có chút tức giận: "Đến nước này rồi mà em vẫn còn lo cho Đường Duệ sao? Hắn ta đã làm mấy chuyện như vậy đối với em thì tại sao lại không nghĩ đến hậu quả!"
Tôi nói: "Ngày mai đã là thứ sáu rồi, ý định của em là buổi sáng lại đi tìm giáo viên thử một chút, em có thể nói những chuyện này cho cô ấy nghe, thật ra như vậy cũng là em đang đặt cược một trận, thậm chí em có thể uy hiếp trường học, nếu như quả thật muốn đuổi học em thì...em…. liền nói hết chuyện của Đường Duệ ra ngoài."
Đây là cách cuối cùng rồi, Uyển Tâm suy tư, gật đầu nói: "Có thể thử xem. Đúng rồi, hôm nay Diệp Tư Hòa có gọi điện thoại cho chị hỏi về chuyện này đấy."
"À?"
"Anh ấy nhìn thấy hình chụp." Uyển Tâm nhỏ giọng nói: "Tiểu Kết, anh ấy nói người nhà của anh ấy cũng đều thấy được."
Tôi bối rối, người nhà Diệp Tư Hòa? Vậy. . . . . . còn ba mẹ Diệp Tư Viễn, bọn họ cũng nhìn thấy sao?
Buổi tối lúc ở phòng ngủ, tôi ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Diệp Tư Hòa, tôi lạnh nhạt đáp lời anh ta, rốt cuộc anh ta cũng hỏi tôi về chuyện những tấm hình kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
