Khai giảng học kì mới, Diệp Tư Viễn đã lên năm 3 đại học, tiết học của anh rất nhiều, cực kì bận rộn.
"Gọi điện lâu như vậy cũng không sợ bị gãy cổ, tại sao không sử dụng tai nghe?"
"...." Anh không nói chuyện, chỉ phối hợp xoay cổ theo động tác mát xa của tôi, ánh mắt có chút nặng nề, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Mỗi buổi tối thứ bảy, anh đều ở trong phòng vẽ tranh còn tôi nằm nghiêng người trên sôfa trong phòng khách xem TV.
Làm việc cả một ngày khiến tôi mệt chết đi được, thấy thời gian đã qua 10 giờ 30 lại phát hiện Diệp Tư Viễn đang đứng trước mặt tôi, trên vai phải của anh có khoác một tấm thảm lớn, cực kỳ rộng rãi cũng rất nặng, phần vốn dĩ được khoác lên vai trái của anh đã trượt xuống, kéo lê trên mặt đất. Anh đang ngửa đầu, nghiêm túc dùng răng cắn vào góc tấm thảm, nâng chân phải kẹp lấy định đắp lên người tôi.
Tôi dùng tay kéo lấy phần thảm đang nằm trên mặt đất lên, dụi mắt hỏi anh: "Xong rồi?"
"Ừ." Diệp Tư Viễn thấy tôi thức dậy túm chặt tấm thảm thì rốt cuộc cũng nhả nó ra, chân cũng để xuống đất, anh ngồi xuống sôfa bên cạnh tôi nói: "Kêu em hai tiếng nhưng em không tỉnh, lại sợ ngủ như vậy lại bị cảm lạnh."
Tôi nở nụ cười: "Kêu không dậy thì anh liền đạp em đi chứ, cũng không phải anh không biết là em ngủ rất sâu mà."
"Nhìn em ngủ rất ngon, thật sự không muốn đánh thức em dậy." Ánh mắt anh khép hờ nói: "Nếu như có thể ôm em vào phòng thì tốt rồi."
"Nói bậy bạ gì vậy." Tôi nhéo eo anh: "Anh có khỏe không? Cũng nên đi ngủ rồi đó."
Anh chuyển động thân thể trốn tránh , nhìn tôi cười nhẹ nhàng, cằm chỉ về phía phòng ngủ nói: "Em đi ngủ trước đi."
"Còn anh?"
"Anh vẽ thêm một lúc nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
