Tôi và Diệp Tư Viễn chia nhau vào phòng thay quần áo. Phòng thay quần áo nữ cũng không lớn, chỉ là đúng như lời Tần Lý nói, tất cả thiết bị nên có thì đều có: khu thay quần áo, khu tắm rửa, toilet, khu trang điểm. Trước gương lớn của khu thay quần áo bày biện ngăn nắp máy sấy, dao cạo dùng cho nữ hoàn toàn mới, lược, dây cột tóc, kem dưỡng da, thậm chí còn có kem chống nắng. Khu tắm rửa có khăn mặt, khăn lông, dầu gội, dầu xã, sữa tắm, sữa rửa mặt, nước tẩy trang, tôi cầm một chai nước rửa phụ khoa lên xem, cằm cả kinh đến muốn rớt xuống.
Tắm rửa xong, tôi khoác khăn tắm đi tới trước ngăn tủ khu thay quần áo, nhìn ba mươi bộ đồ bơi nữ trong ngăn kéo, bên cạnh còn có kính bơi, nón bơi đồng bộ, quả nhiên thấy được một bộ bikini màu hồng. Tôi có chút buồn cười, tự nhiên sẽ không chọn nó, cuối cùng chọn một bộ ba món đồ bơi màu xanh lục nhạt, áo trên rốn, ngoài quần bơi, bên ngoài còn có một chiếc váy nhỏ xinh đẹp.
Cột kiểu đuôi ngựa, mặc đồ bơi vào liền soi gương. Tôi cảm thấy nhìn mình rất tốt, vòng eo mảnh khảnh, tứ chi cân xứng, bộ ngực cũng có chút lớn. Tôi le lưỡi cười một cái, cảm giác mình có hơi tự luyến. Cầm khăn tắm và kính bơi lên, tôi mang dép đi tới bên bể bơi, vừa nhìn liền phát hiện Diệp Tư Viễn đã ở trong nước.
Anh đang đứng thẳng người ở trong nước, thân thể nằm sấp trên phao ngửa mặt cười với tôi: "Rất đẹp mắt!"
Sau đó anh giơ tay cụt bên phải lên, chỉ vào một phương hướng bên bể bơi nói: "Phao cứu sinh ở nơi đó. Tiểu Kết, em vỗ nước lên người trước, thích ứng một chút mới có thể xuống."
Tôi thấy được phao cứu sinh màu xanh dương, ôm lên liền xuống nước từ chỗ cầu thang có tay vịn. Tôi không biết bơi, lần cuối cùng đi hồ bơi bơi lội là lần nghỉ hè năm trước, hoangdung_๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn còn mang theo Trần Dạ chơi vọc nước ở chỗ nước cạn.
Nước ấm rất thoải mái, một chút cũng không lạnh, tôi ôm phao cứu sinh nổi ở trong nước, ngoắc ngoắc tay với Diệp Tư Viễn. Hồ bơi này rất sâu, chân của tôi hoàn toàn đạp không tới đáy, trong lòng vẫn có chút sợ, hơn nữa tôi cũng không biết bơi, gần như chính là đảo quanh tại chỗ.
Diệp Tư Viễn bơi một chút liền đến bên cạnh tôi, đạp nước cười nói: "Xem ra em thật là vịt lên cạn."
"Đúng nha, còn có thể lừa được anh."
"Xin lỗi, anh cảm thấy anh không dạy em được. Em không thể bơi như thế bơi của anh, chẳng may em chìm xuống nước, anh cũng không cứu được em."
"Không có việc gì, em chơi một chút là được rồi. A! Diệp Tư Viễn, mới vừa rồi anh bơi rất nhanh đó."
Anh có chút hài lòng, nói: "Trước kia ở thành phố D từng luyện hai năm trong đội bơi lội của người tàn tật, lúc khoảng mười sáu, mười bảy tuổi."
"Thật? Anh đã tham gia tranh tài sao? Lấy được huy chương vàng không?" Tôi có chút kinh ngạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
