"Hình như anh từng nói với em, vào lúc tiểu học, anh thường tham gia bơi mùa thu ở trường học, em còn nhớ rõ không?"
Tôi rúc vào bên cạnh Diệp Tư Viễn, nghe được anh hỏi tôi, ngẩng đầu nhìn anh, gật đầu nói: "Nhớ."
Sau khi bị thương trở lại trường học, anh học hai năm tiểu học. Hai năm này, anh phải tự đi mấy ngày, có lúc đợi ở nhà mấy ngày. Đi học, tan học đều là mẹ anh đưa đón, buổi trưa còn được bà đón về nhà nghỉ trưa. Có một số việc, tỷ như ăn cơm, đi vệ sinh đều là làm ở nhà.
Sau lại lên năm nhất trung học, mẹ anh nói với anh, anh nhất định phải bắt đầu cuộc sống trường học bình thường, không thể ba ngày câu cá hai bữa giăng lưới như vậy nữa. Thành tích của anh đã rơi xuống rất nhiều, bà sợ tiếp tục như vậy nữa, anh đến trung học cũng không thi đậu.
Thật ra thì thời điểm đó anh không quan tâm đến những thứ này, anh cũng không nguyện ý ra cửa. Ở trong trường học đụng phải bạn học cùng lớp và giáo viên trước kia, nghĩ đến mình biến thành bộ dáng này, anh liền cảm thấy không đất dung thân, cho nên anh rất không muốn đi học, chỉ muốn ngày ngày ở trong nhà.
Tính cách của anh cũng xảy ra biến hóa rất lớn, em hẳn là có thể hiểu chuyện này. Khi đó tuổi còn nhỏ, chỉ cảm thấy tuyệt vọng, anh cảm thấy mình đã là phế nhân, cứ như vậy ở trong nhà cả đời thôi, tay cũng bị mất, anh còn có thể làm cái gì đây? Đã từng thích rất nhiều thứ, am hiểu rất nhiều thứ, nhưng tất cả đều không thể làm tiếp, loại cảm giác đó thật giống như ngày tận thế. Nghĩ đến tương lai cả đời còn rất dài, anh lại có bộ dáng này, Tiểu Kết, thật không sợ em cười, anh gần như chính là ngày ngày núp ở trong chăn khóc.
Nhưng mà mẹ anh lại không buông tha, bà buộc anh luyện thói quen dùng chân làm việc, ăn cơm, mặc quần áo, viết chữ, đánh răng rửa mặt, còn phải luyện thư pháp, luyện đến chân thường xuyên rút gân, trên ngón chân nổi lên vô số bọng máu, tê chân đến nâng không nổi, cũng không để cho anh ngừng lại.
Chỉ là có một việc, anh vẫn không làm được, chính là. . . . . . đi vệ sinh. Nhà vệ sinh của trường học rất đơn sơ, không giống trong nhà sẽ cho để cho anh một số thiết bị phụ trợ, khi đó không có người khác trợ giúp, anh căn bản không cách nào tự mình đi vệ sinh ở trường học.
Cho nên sau khi học năm nhất trung học, anh gần như không uống nước ở trường học, cả ngày đều không đi nhà vệ sinh. Mẹ anh nói như vậy không được, không tốt cho thân thể, anh và bà liền dùng rất nhiều biện pháp, luyện thật lâu. Sau đó bà gắn vài cái móc ở trên tường của nhà vệ sinh trong trường học, rốt cuộc anh học xong tự mình đi tiểu, nhưng nếu là đại tiện thì vẫn không được, anh cần phải về nhà đi.
Nhưng có một ngày ở trong trường học, có lẽ là ăn bữa trưa nên đau bụng. Đến buổi chiều, bụng của anh rất đau, rất đau. Vừa lúc là thời gian môn thể dục, một mình anh ở trong phòng học, không tìm được người hỗ trợ nên tự mình cắn khăn giấy đi nhà vệ sinh.
Anh nghĩ muốn tự mình giải quyết chuyện này, nhưng. . . . . . không được, thật sự không được. Khi đó là đầu mùa đông, sau khi bị điện giật đứt tay, thân thể của anh yếu hơn rất nhiều, trở nên rất sợ lạnh, cho nên mặc quần rất dày, ước chừng mặc ba cái quần dài, lưng quần lại còn rất chặt.
Anh bỏ ra rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức, cũng không thể cởi quần ra, sau lại. . . . . . thật sự không nhịn nổi.
Tiểu Kết, nói với em những việc này, em có sợ hay không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
