Tôi đứng trên ban công phòng Diệp Tư Viễn, khoanh tay ngắm phong cảnh, trên lầu hai của một tòa nhà đối diện với ban công của anh có một cô gái đang tưới hoa, bên cạnh là phòng của một ông chú đang hát hí khúc, cửa sổ được mở rất lớn, ông ta giơ ngón tay hoa lan chỉ, hát "y y nha nha", làn điệu du dương truyền vào tai tôi... Đây là hí khúc của phương Nam, tôi hoàn toàn không hiểu, ngước mắt nhìn về phía xa có thể thấy được bầu trời màu lam nhạt, núi non trùng điệp. Núi ở nơi này không cao hoàn toàn khác so với quê tôi, tôi vươn tay hít một hơi thật sâu, cảm thấy tinh thần sảng khoái, mấy ngày trước đây cãi nhau với ba nên tâm tình rất xấu cùng với sự mệt mỏi khi ngồi xe lửa đường dài đã sớm trở thành hư không.
Tôi nghe từ phía sau truyền đến giọng nói của Diệp Tư Viễn: "Tiểu Kết."
Quay đầu lại nhìn thì thấy anh đang đứng cạnh cửa ban công mỉm cười với tôi.
Anh mặc áo ngủ caro màu trắng xanh, tóc ẩm ướt hiển nhiên là vừa tắm gội xong, gương mặt ửng đỏ hình như trên người còn mang theo hơi nóng từ phòng tắm.
"Tắm xong rồi?" Tôi đi về phía phòng, thuận tay đóng cửa ban công, tay đưa ra sau lưng kéo màn xuống.
Nhất thời trong phòng liền tối sầm lại.
Diệp Tư Viễn xoay người, tôi ôm chặt eo anh liền ngã xuống, lưng chạm giường, thân thể anh giật giật, tôi buông tay ra, anh liền sử dụng tư thế nửa nằm úp sấp trên người tôi, vai trái tựa vào giường, cánh tay phải đặt tại lồng ngực của tôi, tay áo trống không mềm mại rơi trên giường.
"Tiểu Kết..." Anh cố gắng ngẩng đầu cùng tôi hôn môi, đùi phải cũng vòng lên người tôi, tay tôi xoa xoa giương mặt anh, dịu dàng nhìn anh rất dễ dàng phát hiện ra khát vọng trong mắt anh.
Trước khi đi tới thành phố D chúng tôi đã gần một tháng không có gặp nhau, tôi biết Diệp Tư Viễn rất muốn, kỳ thật tôi cũng giống như vậy.
Tôi bắt đầu cởi nút áo của anh, vừa cởi vừa nói: "Đi ngủ thì không mặc ngược lại tắm xong lại mặc vào, anh cũng không ngại phiền phức à."
Anh cười rộ lên nói: "Ai bảo em đứng trên ban công nếu không mặc quần áo thì anh gọi em bằng cách nào."
Tôi vuốt mũi anh, anh cũng không né tránh để mặc cho tôi tiếp tục cởi áo ngủ, quần ngủ và quần lót của anh xuống.
Diệp Tư Viễn còn trẻ, cơ thể thon dài cân xứng lập tức xuất hiện ngay trước mắt tôi, cúi đầu nhìn xuống, xem ra tiểu Viễn đã chờ đợi không kịp rồi, tôi xấu tính đụng chạm nó, Diệp Tư Viễn vặn vẹo thân thể, rên khe khẽ, thở phì phò nói: "Tiểu Kết, ngoan, cởi quần áo ra đi, để cho anh nhìn em."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
