Tôi ngồi trên giường chậm chạp mặc quần áo trong khi Diệp Tư Viễn đã thu dọn mọi thứ xong xuôi.
Anh dùng miệng cắn lấy hai dây đeo túi xách của mình đi vào trong phòng, ngồi lên ghế lấy sách giáo khoa, dụng cụ học tập ra, sau đó lại tới túi của tôi, nói với tôi: "Anh lấy chứng minh thư của em được không?"
"Lấy đi." Đầu của tôi thật sự choáng váng, cảm giác nhiệt độ cả người rất cao ngay cả nói chuyện cũng không có sức lực. Diệp Tư Viễn lấy bóp da trong túi xách của tôi ra lại lấy chứng minh bên trong bỏ vào túi mình, đứng lên kéo tủ quần áo lấy quần áo sạch sẽ của tôi bỏ vào trong một cái túi, chờ anh lấy khăn mặt mới cùng bàn chải đáng răng từ phòng vệ sinh ra thì tôi đã nhịn không được mà hỏi anh: "Lấy mấy thứ này làm gì?"
"Không chừng em sẽ phải nằm viện, phòng ngừa vạn nhất." Vẻ mặt của anh cực kì nghiêm trọng, cúi người bỏ mọi thứ vào trong túi sau đó im lặng, nghĩ nghĩ lại đứng dậy đi ra ngoài, sau một hồi anh cắn một túi ni lông lớn đến trước mặt tôi, tôi thấy trong cái túi to đó là bình nước, cà mèn còn có một cái muỗng."
Tôi ngẩng đầu nhìn Diệp Tư Viễn, anh đang đứng lên nâng đùi phải từ tủ bên cạnh lấy ra hai cuộn giấy ăn ném vào trong túi.
Làm xong những thứ này anh ngồi đến bên giường nhìn tôi, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng, nhăn mày nói với tôi: "Đồ đạc đã được chuẩn bị xong rồi, em cảm thấy thế nào?"
Tôi còn chưa trả lời thì anh đã kề sát lại, nhắm mắt, một lần nữa dùng trán mình chạm vào trán tôi sau đó mở mắt nói: "Vẫn đang rất nóng. Tiểu Kết, nhanh lên một chút, chúng ta phải nhanh chóng đến bệnh viện."
Tôi đẩy anh ra nói: "Diệp Tư Viễn, anh đừng đụng vào em, không chừng sẽ bị lây bệnh."
Anh yên lặng nhìn tôi: "Không sợ, em sinh bệnh tất nhiên là anh phải chăm sóc em."
Đúng là mới cuối tháng ba, tuy ban ngày mặt trời lên, cảnh xuân tươi đẹp, đứng dưới ánh mặt trời sẽ cảm thấy cực kì ấm ấp nhưng nếu là ngày âm u một chút thì gió thổi qua cũng lạnh không kém gió cuối đông.
Tôi đứng lên, đỡ eo Diệp Tư Viễn, cùng anh đi xuống dưới lầu.
Dọc đường chúng tôi đều không nói gì chỉ chuyên tâm đi đường, mãi cho đến cửa tiểu khu chúng tôi đứng ở bên đường đón xe tôi mới nghe được giọng nói của Diệp Tư Viễn bị đè ép trong cổ họng: "Tiểu Kết, thật xin lỗi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
