Edit & Beta: BTD
Đi sau lưng Diệp Tư Viễn, nhìn bóng lưng của anh, tôi mới vừa còn hơi bình tĩnh, lại không khống chế được mà hồi hộp. . .
Vừa nghĩ tới có lẽ tương lai tôi sẽ cùng bọn họ ở cùng một nhà, tôi liền khẩn trương, tay chân đổ đầy mồ hôi.
Tôi vươn tay kéo tay áo Diệp Tư Viễn, anh dừng lại, quay đầu lại nhìn tôi, tôi làm vẻ mặt đau khổ nhìn anh, anh dần dần nở nụ cười, ánh mắt khích lệ, nói: "Không có chuyện gì đâu, Tiểu Kết, tin tưởng anh, bây giờ em rất đẹp, thoạt nhìn rất tốt."
Tôi ổn định tinh thần, hít sâu, theo anh đi xuống lầu.
Phòng khách đang mở ti vi, hai người họ đang ngồi trên ghế salon, nhìn chúng tôi xuống, bọn họ cũng xoay đầu lại, mẹ anh còn đứng đứng lên.
Diệp Tư Viễn nói: "Cha, mẹ, đây là Trần Kết. Tiểu Kết, đây là ba mẹ anh."
Tôi vội vàng đứng nghiêm, vòng tay lại, cúi lưng 90 độ, nói lớn tiếng: "Chào cô, chào chú!"
Tôi nghe tiếng cười của Diệp Tư Viễn bên cạnh.
Đứng thẳng người, mặt của tôi đỏ ửng, thấy rõ mẹ Diệp Tư Viễn, cô ấy khẽ mỉm cười, vóc dáng cao hơn tôi một chút, mặc áo lông màu vàng nhạt, trông rất trẻ. Tóc cô ấy xoăn dài, nhuộm nâu buộc cao, ngũ quan có chút giống Diệp Tư Viễn, rất xinh đẹp, ánh mắt ấm áp, chỉ là khóe mắt vẫn để lộ dấu vết của năm tháng.
Cô ấy đi tới trước mặt của tôi, cười nói: "Trần Kết, xin chào, thường xuyên nghe Tiểu Viễn nói về cháu đấy, cháu ngồi xe lửa hơn 40 giờ à? Nhất định là rất mệt, chắc là đói bụng rồi, để cô đi lấy thức ăn, nhân lúc còn nóng ăn một chút."
"Không cần đâu ạ, để tự cháu lấy, cám ơn cô." Tôi có chút luống cuống, lá gan lớn vào lúc này đã biến mất tăm rồi.
Lúc này, ba Diệp Tư Viễn cũng đi tới, chú ấy là một người đàn ông trung niên cao ớn, vóc dáng và gương mặt Diệp Tư Viễn chắc được di truyền từ ba mình, nhưng cũng không mập như lời Diệp Tư Viễn nói, chỉ hơi hơi có bụng. Nhưng mà chú ấy vẫn còn là một người đàn ông anh tuấn.
Chú ấy nói: "Bạn học Trần, ngủ một giấc tinh thần tốt hơn rồi chứ? Xin lỗi vì đã ăn cơm tối trước mà không chờ cháu, Tiểu Viễn nói em ngủ rất ngon, nhất định là quá mệt mỏi."
Tôi đột nhiên có chút cảm động, hốc mắt cũng hồng hồng, vội nói: "Không sao đâu chú, cháu nên nói lời xin lỗi mới đúng, ngủ lâu quá, thật là xấu hổ."
"Đủ rồi ạ, cám ơn cô." Tôi nhận lấy chén cơm và đôi đũa, cùng cô ấy đi ra phòng ăn.
Cô ấy đặt hai món ăn trên bàn ăn, cười nói với tôi: "Cháu từ từ ăn, cô đi gọi Tiểu Viễn, ăn xong rồi chúng ta cùng xem ti vi."
Tôi gật đầu một cái, nghiêng đầu nhìn vào phòng khách, Diệp Tư Viễn đang ngồi ở ghế salon cúi người nói chuyện với ba anh. Trên mặt anh mang theo nét cười, xem ra tâm tình có vẻ rất tốt.
Tôi vùi đầu ăn cơm, thật sự là rất đói bụng, không biết đã bao lâu rồi chưa ăn cơm, thịt cùng rau tần ô đều rất ngon, tôi ăn như hổ đói, vừa ngẩng đầu đã thấy Diệp Tư Viễn đứng ở bên cạnh tôi.
Anh ngồi xuống nhìn tôi nói: "Từ từ ăn, không có ai giành với em."
Tôi cười cười với anh, lại tiếp tục ăn.
Tôi ăn xong một chén cơm rất nhanh, tôi nhìn cái chén không, nhỏ giọng hỏi Diệp Tư Viễn: "Em muốn ăn thêm có được không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
