Tựa vào vai Diệp Tư Viễn, ngửi mùi hương thoang thoảng quen thuộc trên người anh, mí mắt tôi dần dần nặng trĩu.
Mơ mơ hồ hồ, tôi nghe Diệp Tư Viễn nhỏ giọng hỏi tôi: "Tiểu Kết, rốt cuộc em ngồi tàu mấy giờ?"
Đầu óc tôi trống rỗng, ngoan ngoãn trả lời anh: "Hơn 40 giờ thôi."
Sau đó, tôi liền mất đi ý thức.
Tôi bị Diệp Tư Viễn đánh thức, anh động bả vai, nhẹ giọng gọi tên tôi, tôi mở mắt, phát hiện xe taxi đã dừng ở trước một khu biệt thự.
Tôi ngẩng đầu lên, Diệp Tư Viễn đang nghiêng đầu nhìn tôi, nói: "Tiểu Kết, đừng quên lấy hành lý, về đến nhà rồi tắm ngủ."
Tôi gật đầu một cái, đeo balo lên vai rồi ra sau xe lấy hành lý, trở lại bên cạnh xe, tôi nhìn thấy tài xế đem tiền thối nhét vào túi áo Diệp Tư Viễn.
Xe taxi lái đi, anh đi tới bên cạnh tôi, nói: "Đi thôi, nhà tôi ở bên trong, phải đi bộ một đoạn đường."
Tôi xách theo hành lý cùng giỏ trái cây đi theo anh, nhìn cảnh chung quanh, không giống như một khu dân cư hạng sang, ngược lại giống như một thôn xóm.
Chỉ là khu biệt thự này rất chỉnh tề, tất cả đều có một dạng, kiến trúc rất đẹp. Mỗi một căn biệt thự đều có một cái sân cùng một gara xe, có vài gia đình trong sân còn nuôi chó, thấy có người đi qua, liền hướng chúng tôi sủa không ngừng.
"Đúng vậy, trước kia anh còn là nông dân, học trung học mới chuyển cư thành người thành phố." Nói xong, anh cười lớn.
Tôi không ngờ, Diệp Tư Viễn trong ấn tượng của tôi, mặc dù không coi là thời thượng, nhưng mặc quần áo cái gì đều rất có phong cách, tôi vẫn cho là anh ở thành phố từ bé, xem ra tôi vẫn chưa hiểu rõ anh.
Chúng tôi đi bộ khoảng 6, 7 phút, đi tới một toà nhà, Diệp Tư Viễn đá vào cổng, cửa liền mở ra, chờ tôi đi vào, anh xoay người lại cởi giày, nhấc chân lên khóa cửa lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
