Edit & Beta: BTD
Đến hai giờ khuya tôi mới ngủ.
Tôi đặt báo thức lúc 6 giờ, bởi vì ngày trước ngủ được nhiều, tôi dậy không hề khổ sở.
Tỉ mỉ gấp chăn, trải lại ga giường, tôi kéo ra rèm cửa sổ, ánh nắng chiếu vào phòng.
Sau đó, tôi ra khỏi phòng, cả phòng yên tĩnh, giống như không ai ở trong đó cả.
Tôi đến phòng tắm đánh răng rửa mặt, buột tóc đuôi ngựa, giặt quần áo thay hôm qua rồi phơi ở ban công. Xong xuôi, tôi suy nghĩ có nên làm chút bữa ăn sáng cho mọi người hay không, nhưng nghĩ lại nếu làm vậy thì có chút tùy tiện, vì vậy tôi ngồi trên ghế salon ở phòng khách, đọc cuốn tạp chí thời trang.
Đến 7 giờ rưỡi, trên cầu thang mới vang lên tiếng bước chân, tôi ngẩng đầu thì thấy mẹ Diệp Tư Viễn.
Nhìn thấy tôi, cô ấy có chút kinh ngạc: "Tiểu Kết, dậy sớm vậy sao?"
"Hôm qua cháu ngủ nhiều rồi nên buổi tối ngủ không được." Tôi vội vàng đứng lên, hỏi, "Cô có muốn cháu giúp cô làm bữa ăn sang không?"
"Cháu biết làm bữa sáng à? Được, hôm nay tết Nguyên Tiêu, cô định nấu cháo trứng và bánh trôi nước, cùng cô nấu đi."
"Vâng." Nấu cháo và bánh trôi, thật là có lòng thành.
Khi ba Diệp Tư Viễn cùng Tiểu Tư Viêm xuống lầu thì tôi đã nấu xong bánh trôi và cháo, mẹ Diệp Tư Viễn mới mua bánh quẩy về, cô ấy nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ thì nói: "Mau ăn sáng thôi, rửa mặt rồi chứ? Hôm nay cháo và bánh trôi là Tiểu Kết nấu đấy, chúng ta nếm thử như thế nào."
Tôi đỏ mặt, càng không ngừng nhìn cầu thang, chờ người kia xuống lầu.
Diệp Tư Viêm vô cùng vui vẻ, nhảy tới kéo tay của tôi nói: "Tiểu Kết, ngày hôm qua chị ngủ thật lâu, em vẫn muốn dẫn chị xem phòng em, kết quả chờ mãi mà chị vẫn không có rời giường, thật là một con heo lười!"
Mẹ Diệp Tư Viễn cau mày nói: "Tiểu Viêm, phải gọi là chị Tiểu Kết, gọi vậy có lễ phép hay không?"
Tiểu Tư Viêm chu miệng lên, chạy đến bàn ăn, ngồi xuống nói: "Con muốn ăn sạch bánh trôi chị Tiểu Kết nấu, một ít cũng không chừa lại cho anh, ai bảo anh chưa ngủ dậy, anh cũng là một con heo lười!"
Chạy đến lầu ba, tôi gõ cửa phòng Diệp Tư Viễn một cái, thấy không có động tĩnh gì, tôi liền mở cửa đi vào, thấy anh đang nằm ngủ sấp ở trên giường. Trong phòng máy điều hòa mở rất nóng, anh không mặc áo, phía dưới chỉ mặc một cái quần lót, chỉ che đắp ngang hông, từ ngực trở lên và hai cái chân dài đều lộ ra ngoài.
Tôi đi tới, ngồi ở bên giường, vỗ lưng của anh, kêu: "Diệp Tư Viễn, Diệp Tư Viễn, dậy thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
